Diệp Thiếu Bảo, ngươi quá cuồng vọng rồi, bổn Thái vẫn là lần đầu tiên gặp một kẻ kiêu ngạo như người!
Lăng Tiêu Thái tử chắp hai tay sau lưng, bước lên Hư Không cổ lộ, các Thần Vương khác lần lượt lùi sau, nhường đường cho hắn: Thân là kẻ địch, ngươi lẽ ra nên bày tỏ sự tôn kính với đối thủ của mình, như vậy mới thể hiện được khí độ của Thánh hoàng, nhưng ngươi lại gọi chúng ta chó, quả thật khiến người ta khinh bỉ!
Tôn kính đối thủ?
Diệp Húc liếc nhìn đám thần tử, ánh mắt dừng lại trên người Lăng Tiêu Thái tử: Các ngươi hơn chục người liên thủ đuổi giết một mình ta, cũng xứng để ta tôn kính, xứng làm đối thủ của ta sao? Đối với hạng người như các ngươi, bị gọi là chó vẫn còn là si nhục con
chó của ta!
Trác Thanh Chủ cười lạnh nói: Đáng thương! sắp chết đến nơi rồi mà Diệp Thiếu Bảo ngươi vẫn sính võ mồm oai, thật là đáng thương!
Yêu Thần Tử ha ha cười lớn, hùng hổ nói: Chúng ta có mười ba bộ tồ binh áp trận, một vị Vu Tổ trấn toạ, Lăng Tiêu đại sư huynh sắp siêu thoát đạo môn, trở thành Vu Tổ, muốn giết ngươi, quả thực vô cùng đơn giản!
Trên đầu Diệu Âm Thánh nữ, cây Ngũ Thập huyền cầm không cần người đàn gầy, tự động vang lên, phát ra những tiếng leng keng vui tai, lạnh nhạt nói: Diệp huynh nếu như đồng ý giao gốc thần thụ cho tiểu muội, tiểu muội lập tức rời đi, tuyệt đối không ra tay với huynh.
Yêu Thần Tử cười nói: Diệu Âm sư muội, lời này sai rồi, tên kia bất luận thế nào cũng không thể để hắn trốn thoát, bắt buộc phải chết, về phần nhánh cây thế giới thụ, đến lúc đó rơi vào tay ai còn phải xem ý của Lăng Tiêu sư huynh.
Lăng Tiêu Thái tử cười lạnh nói: Ta những thứ khác không cần, chi cần da của tên tiểu tử này, ta muốn dùng da của hắn làm một cái trống lớn, mỗi ngày đều gõ! Còn các đồ vật khác đều có thể cho các ngươi!
Yêu Thần Tử ánh mắt chớp động, cười khanh khách nói: Nếu đại sư huynh đã hào phóng như vậy, tiểu đệ cũng không khách khí nữa, ta muốn thần văn phía sau hắn! Có được những thần văn này, thực lực của ta chắc chắn sẽ tăng mạnh, trớ thành Vu Tổ là điều không thành vấn đề!
Ta muốn đạo vận phía sau hắn!
Một vị thần tử tình quang trong mắt bắn ra bốn phía, cười nói: Thần văn thì ta không có cách nào luyện hoậ, chi bằng lấy đạo vận trước, giúp ta đột phá Vu Tổ!
Những thứ tốt đều bị các ngươi lấy đi, xem ra ta chi có thể lấy tu vi tâm pháp của hắn rồi, đợi lát nữa giết hắn ta sẽ dùng sưu hồn tác phách, lấy đi ký ức của hắn. Lại một vị thần tử khác nhe răng cười nói.
Tiên tiểu tò này giết người không chớp mắt, bảo vật nhiều vô cùng, ta muốn có vu bảo của hắn!
Diệp Húc mặt mỉm cười, lẳng lặng lắng nghe đám thần tử tranh dành phân chia, đợi đến khi tất cả im lặng mới lên tiếng: Lũ phế vật này, cho dù các ngươi có tổ binh, có Vu
Tổ toạ trấn cũng chì là một lũ phế vật! Chi cần ta vẫn còn sống, thì không có chỗ cho đám phế vật như các ngươi thò đầu ra, các ngươi có tin ta chi cần mỗi người một chiêu liền có thể giết hết các ngươi hay không? Các ngươi ai dám lên trước, để ta giết chết kẻ đó cho đám phế vật này xem?