Hao Thiên Khuyển giàn giụa nước miếng nhìn chằm chằm đại cốt chùy trong tay Diệp Húc, đuôi vẫy không ngừng. Diệp Húc mỉm cười, lấy lên một nửa cây xương đùi Vu Tổ rồi ném cho nó.
Cây đại cốt chùy này bị Diệp Húc dùng Di La Thiên Địa Tháp đánh gãy ra một khối nhỏ. Hao Thiên Khuyển vui mừng dị thường, vội vàng đớp lấy rồi cắn mạnh xuống. Răng nanh nó lập tức gãy hai cái, đau đến nước mắt giàn giụa, ư ử kêu lên, lưu luyến liếm hai cái rồi thầm nói: “Tạm thời để mài răng vậy…”
Diệp Húc dùng sức vung góc lớn của xương đùi Vu Tổ kia lên, một tiếng ầm vang lên, hư không bị hắn đánh sập một mảng lớn.
“Đồ tốt! Dùng cái đại cốt chùy này cho chó ăn thì đúng là đáng tiếc. Nhưng dù sao ta cũng không dùng đến thứ này, uy lực của nó cũng chẳng bằng Di La Thiên Địa Tháp.”
Hắn gỡ tơ vàng xuống rồi ném đại cốt chùy cho Phong Tùy Vân, cười nói: “Phong huynh, xương đùi Vu Tổ này cứng rắn vô cùng, chính là xương của ma thần. Có cây đại cốt chùy này, thực lực Phong huynh sẽ tăng lên thật lớn đấy! Phó huynh, tơ vàng này không biết làm từ thần vật nào ấy, nó cực kỳ cứng cỏi, rất thích hợp cho huynh dùng bố trí cấm. Nếu dùng nó thì uy lực cấm chế của huynh sẽ khủng bố gấp mấy lần thậm chí cả chục lần ấy chứ!
Hai người mừng rỡ, vội nhận lấy. Phó Tây Lai hơi xấu hổ nói: “Diệp huynh, bọn ta không xuất lực mà lại nhận lấy bảo vật của huynh, mà huynh thì chẳng được gì, thật hổ thẹn.”
“Tất cả mọi người đều ở cùng một thuyền, cần gì khách khí thế?”
Diệp Húc cười nói: “Hơn nữa hai món bảo vật này ta cũng không hứng thú, nhưng ở trong tay hai huynh là có thể giúp hai người tăng lên thực lực. Chúng ta đi tiếp nào!”
“Phía dưới Thiên Tuyệt cốc chính là trung tâm Mười Tám Tầng Địa Ngục, số mệnh tự động ngưng tụ thành đạo văn đạo ngân, đạo vận thần văn thậm chí là thần vận! Những đạo văn đạo vận thần văn đó phát ra từ trong Thiên Tuyệt cốc, dễ dàng hình thành ma đầu!”
Sau lưng Diệp Húc một tòa Luân Hồi Thiên Môn treo cao, không cần ra tay cũng cắn nát không biết bao nhiêu ma đầu thành đạo văn đạo ngân như cũ, hấp thu vào trong cửa. Hắn ngày càng lý giải sâu hơn về Mười Tám Tầng Địa Ngục, thầm nghĩ: “Ta từng có được số mệnh ba nghìn thế giới ở trong Đế Hưng chi địa, đặt ra nền tảng cho Vu Tổ Thánh Hoàng. Số mệnh của ba nghìn thế giới cũng là đạo văn đạo ngân và đạo lý tạo thành, chỉ là so với Mười Tám Tầng Địa Ngục thì kém hơn không biết bao nhiêu lần. Nếu có thể lấy được số mệnh của Mười Tám Tầng Địa Ngục, tuy không thể tăng tu vi lên tới Vu Tổ Thần Vương nhưng lại có thể đột phá Mười Tám Tầng Địa Ngục lên nền tảng Vu Tổ, Thần Vương, thậm chí là Đế Quân!”
Càng đi sâu vào Thiên Tuyệt cốc thì càng xuất hiện nhiều ma đầu. Thậm chí ma đầu sinh ra từ trong đạo vận cũng xuất hiện nhiều, vô cùng nguy hiểm.
Gặp phải loại ma đầu mạnh mẽ này, Diệp Húc phải toàn lực ra tay mới đẩy lui đối phương. Lấy thực lực của hắn thì quả thực có thể giết chết loại ma đầu này, nhưng động tĩnh chiến đấu sẽ kinh động đến những ma đầu khác trong Thiên Tuyệt cốc. Đám ma đầu mà rình quanh thì hắn cũng chẳng có kết quả tốt. Bởi vậy hắn chỉ đẩy lui đối phương chứ không đuổi theo đánh giết.