“Diệp Húc Diệp Thiếu Bảo hẳn là ở phía trước không xa!”
Đám người Lăng Tiêu thái tử gào thét mà tới, xuất hiện ở hải vực mà Diệp Húc từng dừng lại. Yêu Thần Tử tế thú nô lên, hỏi một lát rồi trầm giọng nói: “Tiểu tử này không ngờ biết chạy như vậy, dẫn chúng ta từ ngoại vi Thiên Phần đi vào Quỷ Môn Quan. Đến Quỷ Môn Quan rồi nó lại còn chạy loạn khắp nơi! Nhưng lúc này đây, nó không chạy thoát được đâu!”
Đám thần tử bọn họ phong trần mệt mỏi, hiển nhiên là trên đường truy tung Diệp Húc cũng có chiến đấu. Ai nấy đều có thu hoạch không ít, thậm chí có người còn có tế ngộ không tệ, tu vi thực lực tăng mạnh.
Đám người Trác Thanh Chủ đi đến nơi hung hiểm Thiên Phần này nên đã sớm lấy hết lá bài tẩy của mình ra. Trong đó có không ít vị thần tử còn mang theo cả Tổ Binh. Nếu không với thực lực của mình, bọn họ cũng không thể sống sót ở Thiên Phần đến bây giờ.
Đám người bọn họ mang theo mười ba món Tổ Binh, thêm một vị Vu Tổ điên điên khùng khùng là thú nô của Yêu Thần Tử kia, thực lực có thể nói là hùng mạnh chư từng có. Mặc dù gặp phải nhiều Vu Tổ cũng sẽ không phải đối thủ của bọn họ.
Trong đó tu vi thực lực của Lăng Tiêu thái tử tăng lên lớn nhất, khí thế mạnh còn hơn đám người lão tổ Mang gia Lộ gia gấp mười lần. Thuần Dương Thánh Môn của gã đã hoàn toàn mở ra, ẩn ẩn có thực lực nhảy ra ngoài.
Gã cười lạnh nói: “Hắn chẳng thế sống nổi mấy ngày nữa đâu! Nay ta đã hoàn toàn luyện hóa đạo thần văn mà phụ hoàng giao cho, có bảy tám phần nắm chắc nhảy ra được đạo môn, tích lũy thêm một thời gian nữa là có thể nắm chắc mười phần!”
Chư vị thần tử rùng mình, nhảy ra đạo môn trở thành Vu Tổ, tiến vào cảnh giới đầu tiên của Tam Thần cảnh, cũng có thể tạm gọi là Thần Vương.
Nếu Lăng Tiêu thái tử thật sự nhảy ra khỏi đạo môn, dùng vu nhập đạo, thực lực gã sẽ biến hóa nghiêng trời lệch đất, thậm chí còn hùng mạnh hơn cả thú nô của Yêu Thần Tử rất nhiều!
“Tiểu tử Diệp Thiếu Bảo này rốt cuộc đi đâu rồi nhỉ?” Yêu Thần Tử đột nhiên dừng chân lại, cúi đầu nhìn thì thấy xa xa âm phong gào thét, lại như một thâm cốc thật lớn, như một hắc động không ngừng phun hắc khí nồng đạm ra ngoài.
“Huyết thực…”
Một đại thiên ma đột nhiên cười khặc khặc một tiếng, lao ra từ trong hắc khí âm phong, mở cái miệng to đến vài dặm táp tới mọi người.
Tính tang!
Hai tiếng đàn cầm vang lên, con đại thiên ma này thân thể chia năm xẻ bảy, hóa thành những dải đạo văn đạo ngân tiêu tan. Diệu Âm Thánh Nữ khẽ gạt dây đàn, ánh mắt sắc sảo, khẽ nói: “Một ma đầu gần như có thể so với Thánh Hoàng, chẳng lẽ đây là Thiên Tuyệt cốc…”