“Đây là Sắc mệnh phù văn của Đế Quân?”
Một suy nghĩ hiện lên trong đầu, Phong Tùy Vân vội ló đầu cẩn thận quan sát, lại giơ tay định bóc Sắc mệnh phù văn kia ra, cười nói: “Đồ của Đế Quân nhất định là thứ bất phàm.”
Phó Tây Lai vội gạt phăng tay hắn ra, cả giận nói: “Huynh không muốn sống nữa à! Sắc mệnh phù văn của Đế Quân mà huynh cũng dám động vào? Nếu cấm chế trong phù văn mà kích phát, cho dù là một chút uy năng cũng đủ để huynh chết trăm ngàn lần rồi!”
Phong Tùy Vân hoảng sợ, vội rụt tay lại: “Diệp huynh, món bảo vật này huynh lấy được từ đâu?”
Diệp Húc cười nói: “Trong lúc hai người tu luyện, ta vô ý lấy được. Phó huynh, huynh tin đây đúng là Sắc mệnh phù văn của Đế Quân?”
“Tin tưởng không chút nghi ngờ!”
Phó Tây Lai quả quyết: “Loại phù văn này Thanh Hiên Thần Phủ ta cũng có, là bảo bối mà cha ta mời tới dùng để để trấn thủ kho báu của Thanh Hiên Thần Phủ ta. Một tờ phù văn dán xuống, cho dù là Thần Vương thần thông quảng đại cũng không cách nào mở ra được. Nhưng tấm Sắc mệnh phù văn này hẳn là bị cao thủ động tay chân định phá đi phù văn cấm chế, nhưng không thể phá giải, làm cho năng lượng trong phù văn tổn hao nhiều. Dù vậy thì cũng không hề tầm thường. Xúc động tấm Sắc mệnh này sẽ bộc phát ra uy năng còn mạnh hơn cả Vu Tổ! Hơn nữa, nếu không cẩn thận sẽ làm hỏng bảo vật trong hộp.”
“Phó huynh, huynh có thể phá giải đạo Sắc mệnh phù văn này không?” Diệp Húc lại càng thêm tò mò về thứ trong hộp ngọc, cười nói.
Phó Tây Lai đáp với sắc mặt ngưng trọng: “Ta vốn cũng không chắc lắm, nhưng giờ thực lực ta tiến nhanh, tu thành Thánh Hoàng đỉnh phong nên cũng nắm chắc vài phần. Chỉ là nếu không nắm chắc mười phần mà xúc động cấm chế trong phù văn, sẽ dễ dàng làm cho bảo vật trong hộp bị hủy đi chỉ trong chốc lát. Nếu Diệp huynh yên tâm thì có thể đưa hộp ngọc này đến Thanh Hiên Thần Phủ ta, cha ta tự mình ra tay chắc chắn có thể dễ dàng bóc nó ra.”
Diệp Húc cười nói: “Thứ này là ta vô ý có được, hỏng thì cũng hỏng, sao phải phiền đến Thanh Hiên phủ chủ? Phó huynh cứ làm đi.”
Lúc này Phó Tây Lai mới ngồi xuống, Thanh Huyền Đạo Môn sau lưng đứng vững, vô số đạo văn đạo ngân bắt đầu khởi động, hóa thành từng đồ án nhanh chóng suy diễn cấm chế trong tấm Sắc mệnh phù văn này. Sau một lúc lâu, hắn mới giơ tay đưa một đạo cấm chế vào trong phù văn. Lại suy tính một lúc lâu mới đưa ra đạo thứ hai, vô cùng cẩn thận.
Diệp Húc vẫy tay một cái, giấu đi mọi người vào trong hư không để tránh cho đưa tới phiền hà không cần thiết.
Phong Tùy Vân chỉ nhìn một lát rồi mặc kệ, hắn dù hiểu biết sơ sơ về cấm chế, nhưng Thanh Hiên Thần Phủ là đại phái cấm chế, Phó Tây Lai lại là con của phủ chủ, mỗi một cử động hàm chứa tri thức đều là thứ hắn không thể lý giải được.