Những cát vàng đó rơi xuống, vù vù bành trướng ra thành những tinh cầu to lớn. Phía trên tinh cầu có lục địa núi non, sông ngòi hải dương, thậm chí có chim bay cá nhảy, nhân ma yêu thần thứ gì cũng có.
Hàng vạn tinh cầu đó hợp thành ngân hà, tất cả gắn vào trong lòng bàn tay lão tăng này.
Nhiên Mi Phật Tổ một chưởng bao lại hàng vạn tinh cầu, bàn tay hạ xuống khiến bầu trời Thiên Phần lập tức méo mó, vô số không gian sụp xuống, rời vào trong tay lão.
Những tinh cầu này đủ lớn để gắn không gian vào trong tay, không gian do hàng nghìn tinh cầu hợp thành đâu chỉ là trăm triệu dặm?
Cho dù tốc độ Già Bà Lâu có nhanh thế nào đi nữa cũng không thể chạy ra khỏi trăm triệu dặm này trong thời gian ngắn được.
Diệp Húc giật mình, lão tăng kia luyện vô số tinh cầu nhỏ thành hạt cát, hằng hà sa số hạt cát trong bát vàng, một vốc cát vàng cũng đủ để tạo nên một ngân hà. Loại thủ đoạn này khủng bố như Tạo Hóa Thần Vương luyện hàng tỉ ngôi sao thành một tòa Tạo Hóa Thần sơn vậy.
Chất lượng ngôi sao của Thiên giới không gì có thể sánh nổi, một ngôi sao gần như nặng bằng trăm vạn ngôi sao dưới hạ giới. Mà số cát vô cùng vô tận trong bát vàng lại được lão tăng này nâng ở trên tay nhẹ nhàng như không chút sức nặng nào, làm cho Diệp Húc sởn tóc gáy.
“Vị Nhiên Mi Phật Tổ này hơn phân nửa cũng chẳng loại tốt đẹp gì, chỉ sợ đã sớm chú ý tới ta. Giờ ta không đi thì sẽ không đi nổi nữa, có khi cả ta cũng sẽ bị lão tẩy não, trở thành một tên hộ pháp trong Chư Thiên Phật quốc của lão mất!”
Diệp Húc không chần chờ nữa, lập tức xoay người lao đi.
Lông mày Nhiên Mi Phật Tổ hơi nhếch, cười ha ha nói: “Tiểu cư sĩ hà cớ gì đi vội như vậy? Ngươi có duyên với Đại Tây Thiên ta, chi bằng ở lại làm một vị hộ pháp cho lão tăng đi, tương lai cũng có thể tu thành chính quả, xưng phật làm tổ.”
Lão chính là Thần Vương, thần niệm thấy rõ hư không, sớm đã biết Diệp Húc ẩn nấp trong đó, thấy Diệp Húc chỉ là một tên Thánh Hoàng nên không để ý lắm, tính thu Già Bà Lâu rồi thu phục Diệp Húc sau.
Nhưng lúc này Diệp Húc chạy rồi thì khó mà tìm được hắn, lúc này trong Phật quốc Phật quang sau đầu, một vị ma thần đột nhiên bay ra đuổi theo Diệp Húc.
Diệp Húc nhanh chóng bỏ chạy, đột nhiên cảm thấy một luồng ma khí và Phật quang mênh mông từ trên trời giáng xuống ngay trước người mình, hắn vội dừng bước lại.
“Một vị ma thần cấp Thánh Hoàng?” Diệp Húc nhẹ nhàng thở ra.
Vị ma thần hộ pháp đứng trước người hắn kia mọc ba mặt bốn tay, đạo môn sau lưng rung chuyển, mơ hồ có Phật quang và ma khí truyền tới. Hắn cười nói: “Nhiên Mi Lão Phật, lão mang đồ ăn cho ta sao? Nhưng lại không phái một tên ma thần cấp Vu Tổ mà chỉ là cấp Thánh Hoàng tới!”
“Phật pháp vô biên!”
Vị ma thần hộ pháp cấp Thánh Hoàng kia mở miệng quát to, ma khí toàn thân ùa ùa, Phật quang phổ chiếu, hòa hai loại sức mạnh khác biệt làm một, giống như một vị Phật đà và một vị ác thần. Bốn tay gã đồng thời chộp tới Diệp Húc, lạnh lùng nói: “Quay đầu là bờ! Nghiệp chướng, hiện giờ ngươi quy y Nhiên Mi Phật Tổ còn kịp!”