Diệp Húc vội quay đầu nhìn lại thì thấy Xi Thiên Ma Tổ đã xé nát Luân Hồi Pháp Vương ra rồi cất tiếng cười to. Sau đó, tiếng cười càng lúc càng thấp, đôi mắt nhắm nghiền lại, tám cái chân đứng nguyên tại chỗ không hề động đậy, hoàn toàn không có hơi thở nào nữa.”
“Xi Thiên Ma Tổ không biết là mình giết Vu Tổ phân thân của Luân Hồi Pháp Vương mà cho là mình đã thật sự giết chết Luân Hồi Pháp Vương. Tâm nguyện của ông ta đã xong, có lẽ là ý chí bất khuất đã tiêu tan rồi.”
Diệp Húc thở dài một tiếng, rất khâm phục vị Chiến thần bất khuất này. Xi Thiên Ma Tổ bị Luân Hồi Pháp Vương đánh chết, mặc dù chết rồi nhưng chiến ý vẫn không hề giảm, vẫn muốn báo thù rửa hận, có thể nói là mãnh sĩ.
Hắn động tâm niệm khiến một luồng thần niệm bay ra, chia làm hai rồi chui vào trong hai cái đầu khác của Xi Thiên Ma Tổ, càn quét một vòng nhưng không hề thấy ý chí bất khuất của Xi Thiên Ma Tổ nữa. Hắn mừng rỡ: “Lúc này chẳng những hoàn thiện được Mười Tám Tầng Địa Ngục, trở thành Thánh Hoàng, mà còn có thể hoàn toàn luyện Xi Thiên Ma Tổ thành thân ngoại hóa thân, thật đúng là song hỷ lâm môn!”
Hắn không kịp luyện hóa hai cái đầu kia của Xi Thiên Ma Tổ mà thu vào ngọc lâu, thầm nghĩ: “Nơi này không nên ở lâu! Luân Hồi thái tử bị ta đánh chết tươi, toàn bộ tích tụ đều thuộc về ta, chắc chắn sẽ có cao thủ đến!”
Hắn xử lý bốn phía một lần, cuốn lấy hết mảnh vỡ của mười tám món thánh bảo lên rồi nhanh chóng rời đi.
Hắn vừa mới rời đi, vòm trời đột nhiên vỡ ra, một móng vuốt làm từ đạo vận thò ra từ trong khe hung hăng chụp xuống. Hư không, mặt đất mấy trăm dặm đều bị móng vuốt này chụp nát, hóa thành hỗn độn hư vô.
“Không có bóng dáng tiểu tử kia?” Bàn tay kia từ từ thu về, chỉ nghe một giọng nói vang lên: “Kẻ này thật giảo hoạt, đã chạy trốn rồi! Nhưng hắn đừng hòng chạy ra khỏi lòng bàn tay của Già Bà Lâu ta, ta phải xé hắn ra thành từng sợi nhỏ, từ từ ăn…”
“Già Bà Lâu, thái tử có lệnh không được giết hắn. Thái tử muốn đích thân làm thịt hắn để tiêu đi mối hận trong lòng.”
Một giọng nói khác đột nhiên vang lên, rung chấn hư không: “Thái tử đã hạ lệnh không thể để hắn tiêu diêu tự tại như vậy! Lập tức truyền lệnh tìm kiếm tung tích kẻ này, làm cho hắn không thể sống yên trong Thiên Phần!”
“Thái tử có lệnh?”
Một ma thần đầu chim thân người lưng mọc đôi cánh đột nhiên xuất hiện, cười khanh khách nói: “Thái tử là cái thá gì, cũng muốn ra lệnh cho Già Bà Lâu ta? Già Bà Lâu ta cuộc đời này chỉ nghe theo lệnh của một mình Luân Hồi Pháp Vương, Pháp Vương muốn ta giết ai thì ta giết kẻ đó! Nếu Pháp Vương chết, thái tử dám to gan lải nhải trước mặt ta, lão tử một hơi ăn luôn hắn!”
“Đồ khốn kiếp! Ngươi dám vi phạm ý chỉ của thái tử, thậm chí định mưu đồ bất chính với thái tử?” Tiếng nói kia vừa sợ vừa giận quát lên.
“Lải nhải nhiều quá, phiền chết đi được! Lão tử ăn ngươi trước!”
Già Bà Lâu giơ vuốt ra xé rách hư không rồi bắt người kia ra khỏi hư không. Người đó cũng là một vị ma thần, sắc mặt kịch biến, cả giận nói: “Già Bà Lâu, ta cũng là đại tướng dưới trướng Pháp Vương, ngươi dám ăn ta…”