Một thức Mạt Đô ấn này của Diệp Húc là có được từ tay Luân Hồi thái tử. Bàn Vương Khai Thiên Kinh của hắn bao hàm toàn diện, chỉ cần có được đạo văn đạo ngân của Thạch Ma Địa Ngục là có thể lĩnh ngộ hết các loại đại đạo, thông hiểu đạo lý của Thạch Ma Địa Ngục.
Uy lực môn ấn pháp này ở trong tay hắn còn mạnh hơn Luân Hồi thái tử rất nhiều, dễ dàng liền vây khốn Luân Hồi thái tử lại. Vô số Thạch Ma lăn lộn rút hết tu vi, đạo văn đạo ngân trong cơ thể Luân Hồi thái tử ra rồi cắn nát.
Mà ở sau lưng Diệp Húc, Luân Hồi Thiên Môn hiện lên không ngừng hấp thu đạo văn đạo ngân nát kia dung nhập vào trong Thiên môn, hoàn thiện Mười Tám Tầng Địa Ngục của chính hắn, lĩnh ngộ đủ loại Địa Ngục đại đạo, làm cho Bàn Vương Khai Thiên Kinh thêm hoàn thiện.
"Luân Hồi Ma Môn!"
Luân Hồi thái tử vừa sợ vừa giận, Diệp Húc lấy vu pháp của gã đối phó gã, đẩy gã vào hiểm cảnh, gã sao không thể không nổi giận?
Sau lưng gã Luân Hồi Ma Môn hiện lên, ma quang chiếu rọi muôn đời, luân hồi chuyển động, vô sinh lão tử, chống lại Thạch Ma Địa Ngục của Diệp Húc nghiền ép. Hai tay gã rung lên đánh ra đủ loại ấn pháp, quát to: “Quang Tựu Cư ấn! Cư Hư Thối Lược ấn! Tang Cư Đô ấn! Lâu ấn! Phòng Tốt ấn! Ô Cánh Đô ấn…”
Mỗi loại ấn pháp bay ra hóa thành Mười Tám Tầng Địa Ngục, núi đao biển lửa, thiết thụ ác dương, chấn vỡ vô số Thạch Ma.
“Luân Hồi thái tử, Luân Hồi Thiên Môn của ta đã thành hình, có thể cắn nuốt đạo văn đạo ngân của chư thiên chư địa ba nghìn thế giới, làm cho chư thiên chư địa ba nghìn thế giới luân hồi không ngừng trong Thiên môn của ta. Cho dù là chất hay lượng đều hơn xa Luân Hồi Ma Môn của ngươi! Cho dù ngươi có phản kháng như thế nào đi nữa, cũng không thể thoát chết!”
Thân hình Diệp Húc bất động, tất cả Thạch Ma lớn nhỏ vỡ rồi sinh ra, dựa vào ý niệm của hắn, không ngừng tiêu đi tu vi Luân Hồi thái tử, cắn nuốt luyện hóa tu vi gã, sau đó suy diễn ra Địa ngục đại đạo đầy đủ, dung nhập vào trong Luân Hồi Thiên Môn.
Luân Hồi Thiên Môn của hắn càng lúc càng rõ, càng lúc càng vững chắc.
Giống với Ma Môn của Luân Hồi thái tử, hai cánh cửa lớn của hắn đóng chặt lại, đều chiếm một bên Lục Đạo Luân Hồi. Hai cánh cửa hợp lại một chỗ là Lục Đạo Luân Hồi hoàn chỉnh.
Bên cạnh Luân Hồi có Tam Thập Tam Thiên Giới dựng ở nửa trên của Luân Hồi, có Mười Tám Tầng Địa Ngục dựng ở nửa dưới, mà ở giữa là ba ngàn thế giới lớn nhỏ, hoàn thiện hơn Ma Môn của Luân Hồi Địa Ngục Kinh không biết gấp bao nhiêu lần!
Quy tắc chung của Luân Hồi Địa Ngục Kinh chính là Lục Đạo Luân Hồi. Luân Hồi Pháp Vương có được một mảnh vỡ của Lục Đạo Luân Hồi, từ đó suy diễn ra Lục Đạo Luân Hồi, nhưng lại chỉ có thể khởi động Địa Ngục chứ không thể khởi động được Tam Thập Tam Thiên và ba nghìn thế giới, nếu không sẽ bị nhiều thế giới như vậy đè sập. Bởi vậy dù là Luân Hồi Pháp Vương muốn sáng tạo ra công pháp cất chứa bao quát chư thiên chư địa ba nghìn thế giới cũng là không có khả năng.