Cực Phong ấn mênh mông cuồn cuộn hóa thành cuồng phong quét tới. Trong gió là hàng tỉ loại đạo văn đạo ngân rậm rạp chi chít, chỉ một thoáng đã thổi bay Luân Hồi thái tử đi cả mấy vạn dặm, cắt ngang cắt dọc, chỉ chớp mắt đã cắt cho gã mình đầy thương tích.
“Giỏi lắm, ngươi lại có thể tiếp được một kích của ta, không hổ là con của Luân Hồi Pháp Vương!”
Diệp Húc hóa thành một vệt sáng đuổi theo Luân Hồi thái tử, rung tay lên khiến cho Thái An Hoàng Nhai Thiên ầm ầm xuất hiện. Hoàng Thiên Ma Nhai rầm rầm áp xuống, chấn cho Luân Hồi thái tử phải hộc máu. Cùng lúc đó, tay kia của hắn thi triển Trúc Lạc Hoàng Già ấn. Đủ loại âm luật vang lên, đạo âm công phạt vào trong thân thể Luân Hồi thái tử, phá hoại khắp nơi.
“Luân Hồi Ma Môn!”
Luân Hồi thái tử bị Diệp Húc đánh cho ngẩn ngơ, miệng hộc máu, xương cốt toàn thân rạn nứt, thân thể gần như bị Diệp Húc đánh nát, trong lòng kinh hãi. Gã chính là con của ma thần, có được huyết mạch của hai đại ma thần, thân thể tiên thiên hùng mạnh, thế nhưng suýt chút nữa lại bị Diệp Húc đánh nát!
Gã lập tức tỉnh táo lại, quát lớn một tiếng, Lục Đạo Luân Hồi và Mười Tám Tầng Địa Ngục ngưng tụ sau lưng kia hóa thành một tòa đạo môn. Tòa Luân Hồi Ma Môn này trông như cổng vòm có hai cánh hợp lại làm một. Trên hai cánh của là hình vẽ các tầng Địa ngục, núi đao biển lửa, đồng trụ thiết thụ, sâm la vạn tượng!
Trúc Lạc Hoàng Già của Diệp Húc kia lập tức bị tòa Ma Môn này bóp méo cắn nuốt, thậm chí cả Thái An Hoàng Nhai ấn cũng không thể đánh trọng thương Luân Hồi thái tử được nữa.
“Tiểu tử, xem ra vừa rồi ngươi ẩn giấu thực lực, chờ Tu Bà La đi rồi mới bùng lên, định chém giết ta! Quả nhiên là mưu kế hay!”
Sắc mặt Luân Hồi thái tử xanh mét, gã cười khanh khách nói: “Nhưng ta cũng chưa dùng hết toàn lực, Ma Môn của ta chính là Lục Đạo Luân Hồi thống ngự Mười Tám Tầng Địa Ngục, chính là tâm pháp, vu pháp Đế cấp. Ma Môn xuất hiện là ta sẽ ở thế bất bại! Cho dù ngươi có ẩn giấu sâu hơn nhưng ở trước thực lực tuyệt đối, ngươi cũng chẳng có phần thắng nào, chỉ có thể bị ta đánh chết tươi!”
Ma Môn của gã quả thực vô cùng mạnh mẽ. Diệp Húc thấy nhiều đạo môn của Thánh Hoàng, lão tổ Mang gia, Lăng Tiêu Thái tử đều kém xa Luân Hồi Thái tử. Có thể thấy được Luân Hồi Địa Ngục kinh của kẻ này đúng là tâm pháp Đế cấp, mà còn là tâm pháp thượng tầng trong tâm pháp Đế Cấp.
“Luân Hồi Pháp Vương có thể khai sáng ra bậc tâm pháp này, đúng là một người hùng mạnh.”
Sắc mặt Diệp Húc ngưng trọng, hắn hít vào một hơi thật sâu rồi mỉm cười nói: “Về phần ngươi có đứng ở thế bất bại hay không, không phải là do ngươi nói mà là do ta!”
Rầm!
Sau lưng Diệp Húc đột nhiên hiện ra một Lục Đạo Luân Hồi rách rưới thật lớn, thanh khí tràn ra từ đỉnh đầu hóa thành một đám thế giới, có tất cả ba nghìn cái, lơ lửng dưới bóng của Lục Đạo Luân Hồi. Ngay sau đó lại có Tam Thập Tam Thiên giới trào ra, lơ lửng ở trên ba nghìn thế giới.