Thân hình trước Quỷ Môn Quan kia cực kỳ xa xăm, toàn thân có một loại đạo vận kỳ lạ làm người ta liếc nhìn một cái là không thể nào dời tầm mắt đi được, bị loại đạo vận quanh thân hắn hấp dẫn.
Đạo vận hắn từng đợt từng đợt tràn ngập Quỷ Môn Quan, rực rỡ giống như điệp văn.
Bên trong đạo vận có đủ loại âm thanh vang lên, có tiếng lẩm bẩm, có tiếng hét lớn, có tiếng cười to, lại có tiếng khóc lóc, còn có đủ loại tiếng tụng kinh, như muốn biến thiên địa đại đạo thành ngôn ngữ, huyền diệu khó giải thích, đạo diệu vô cùng!
Đây là bóng dáng mà Di La Thiên Nguyên Thủy Thiên Vương đề lại khi đến đây du lịch. Vị Thiên Đế cổ xưa này thật sự quá mạnh mẽ, ngài đến nơi đây để nhớ lại chuyện đã qua, khí thế không tự chủ được phát ra, khắc thân hình của mình xuống thời không vĩnh
hằng ở nơi này.
Vị Thiên Đế này, phong thái của ngài làm cho người ta bái phục, mỗi một cử động của ngài đều bao hàm đạo lý từ đơn giản nhất tới phức tạp nhất trong trời đất. Thậm chí cả khí vận, hơi thở, khí chất của ngài đều có một loại đại đạo lưu động.
Ngài dường như là hóa thân của đạo, chi cần quan sát cừ động của ngài, nghiềm ngẫm khí vận hơi thở và khí chất của ngài, nghe những tiếng tụng kinh truyền ra từ đạo vận kia là có thể lĩnh ngộ thiên địa đại đạo, đạt được thành tựu rất lớn.
Ánh mắt ngài thâm thúy, toát ra một loại bi thương vô hạn như vẫn còn đau buồn về thế giới đã sụp đổ xưa kia.
Những Vu Tổ này chắc là tính từ bóng dáng Nguyên Thủy Thiên Vương lý giải đạo
của ông ta, sau đó suy diễn ra tâm pháp của ông. Diệp Húc thầm nghĩ.
Di La Thiên Nguyên Thủy Thiên Vương chính là vị Thiên Đế đầu tiên, cũng là vị Thiên Đế mạnh nhất trong lịch sử. Tâm pháp của ngài ngoài Diệp Húc ra, e là không có ai có được Di La Thiên Nguyên Thủy bảo quyển hoàn chinh cả.
Nếu có người tu luyện Di La Thiên Nguyên Thủy bảo quyển hoàn chinh thì hắn tất có thể cảm ứng được vị trí trí chính xác của chứng đạo chi bảo Di La Thiên Địa Tháp của Nguyên Thủy Thiên Vương, từ đó mà tim được tòa bảo tháp này.
Những Vu Tổ ngồi đây chắc cũng tính căn cứ theo bóng dáng vị Thiên Đế này, căn cứ theo đạo vận ngài để lại, nghe diệu âm trong đạo vận để suy tính ra tâm pháp của Nguyên Thủy Thiên Vương, sau đó tìm ra Di La Thiên Địa Tháp.
Bóng dáng của Nguyên Thủy Thiên Vương mang theo một loại bi thương cô đơn, dường như cũng muốn mất đi theo thế giới đã mất kia. Diệp Húc nhìn thoáng qua, lập tức thấy tâm tinh bi thương, tiếng tụng kinh truyền đến bên tai cũng trở nên vô cùng quen, hắn lập tức không nhìn nữa.
Nguyên Thủy Thánh Tông đứng ở nơi đây nhớ lại thời đã qua, kỷ niệm những năm tháng đã mất đi. Trong hơi thở ông ta có sự hoài cố nhưng không hề bao hàm tâm pháp, cũng không bao hàm đại đạo của Tam Thập Tam Thiên giới. Âm thanh trong đạo vận của ông cũng là vì sự bi thương trong lòng ông đã khiến cho trời đất cảm ứng, đại đạo khóc thương.