Trong sào huyệt ma long, Diệp Húc vừa đến thì đã cảm thấy linh khí nồng đặc kéo đến, nồng đặc đến mức làm cho người khác căm phẫn.
Bốn đầu Thái Thanh linh mạch, con ma long viễn cổ này đúng là biết hưởng thụ.
Diệp Húc ngẩng đầu nhìn thì thấy giữa không trung treo một mâm ngọc trắng noãn. Trong mâm ngọc, những mảnh Thái Thanh linh mạch dài hẹp rủ xuống, đuôi linh mạch đâm sâu vào trong lòng đất, từ trong đó rút ra địa khí, tẩm bồ bản thân.
Bốn đầu linh mạch cực kỳ tráng kiện, so với Thái Thanh linh mạch mà Diệp Húc thu hoạch được kia còn to hơn rất nhiều. Bên trong linh mạch có thể nhìn đến những dải đạo văn đạo ngân rậm rạp, thi thoảng còn có đạo vận lưu động, huyền ảo thần kỳ.
Những đạo văn đạo ngân, thậm chí đạo vận đó đều là đạo lý của Mười Tám Tầng Địa Ngục. Chi cần hấp thu luyện hóa chúng là có được đại đạo của Mười Tám Tầng Địa Ngục viễn cổ, làm cho Bàn Vương Khai Thiên Kinh càng thêm hoàn thiện.
Ngoài Thái Thanh linh mạch, mâm ngọc phong ấn linh mạch này cũng là thứ tốt!
Diệp Húc chớp mắt nhìn, mâm ngọc này đúng là thánh bảo, nhưng chất lượng và tính chất lại hơn hẳn thánh bảo. Hơn nữa kỹ thuật rèn nó rất kỳ lạ, chắc chắn là con ma long viễn cổ này đã cướp được từ Thánh Hoàng Thiên giới đến đây thám hiểm
Bên ngoài hang động, hai con cự thú kia chiến đấu phát ra những tiếng ầm vang kinh thiên động địa. Có tiếng chó sủa rồng ngâm truyền đến. Cảnh tượng hai con cự thú này chiến đấu nhất định cực kỳ kinh người, nhưng Diệp Húc khẳng định Hao Thiên Khuyển không phải là đối thủ của ma long viễn cổ kia.
ơ? Thần kim thần liệu!
Diệp Húc quét mắt nhìn một vòng, lập tức phát hiện ra nhiều phòng giấu bảo vật bị ấn đi bằng cấm chếtrên những vách tường trong hang động này, không dễ dàng để thấy.
Giỏi thật, phải có tầm mười hai gian phòng bảo tàng ấy chứ!
Diệp Húc vừa mừng vừa sợ, giống như vị chủ nhân tham lam đang tuần tra kho báu của mình, hưng phấn đến hận không thể hoa tay múa chân. Ánh mắt hắn quét tới một gian phòng bảo tàng thì thấy nơi đó thần kim như mặt trời chói sáng, hừng hực thiêu đốt, không ngừng phát ra thiên hỏa. Lại có thần kim như mặt trăng treo nghiêng trên không trung, lạnh lẽo. Còn có bảo ngọc như nước, trong ngọc tiếng nhạc vang lên, xúc động lòng người!
Con ma long viễn cổ thu thập những thứ này, chẳng lẽ là để luyện chế Tổ Binh sau khi đột phá Vu Tổ sao?
Diệp Húc giơ tay bắt lấy mâm ngọc kia, cười nói: Chẳng qua giờ tất cả đều là của ta!
Ầm ầm ầm!
Bàn tay của hắn lướt qua nơi nào, cấm chế trên khay ngọc ở nơi đó nổ tung. Con ma long viễn cổ này ỷ vào tu vi mạnh mẽ, nhưng so trình độ vu pháp thì kém xa Diệp Húc vạn dặm.
Cấm chế của nó, dưới con mắt của Diệp Húc, giống như là trẻ con đùa nghịch. Tuy tu vi Diệp Húc chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng phá vờ đám cấm chế thấp như vậy thật quá dễ dàng.
cấm chế bị phá vờ, bốn đầu Thái Thanh linh mạch kia lập tức thoát ra, ầm ầm chui vào trong lòng đất. Nhưng sao Diệp Húc cho phép chúng nó trốn được, lập tức tế ngọc lâu lên, lại giơ tay bắt lấy cả bốn linh mạch thu vào trong ngọc lâu trấn áp.