Thi thể ma thần này hoàn toàn giống vị Xi Thích Đại Tôn đã từng tranh đoạt thiên hạ với Hiên Viên Thiên Đế trong truyền thuyết Bách Man Sơn. Diệp Húc từng gặp qua tượng của người này, quả thật giống nhau như đúc.
Ông ta đầu đồng xương thiết, toàn thân như làm từ kim loại, tràn ngập năng lượng có thể nổ tung, giơ tay nhấc chân có thể xé trời vỡ đất. Hẳn là thần quặng trong Thiên Phần có thể dựng dục ra sinh linh kỳ lạ.
“Theo truyền thuyết, Xi Thích Đại Tôn chết ở trong tay Hiên Viên Thiên Đế, thi thân của ông ta rơi ở gần Liễu Châu, hóa thành Bách Man Sơn. Ta còn từng thấy một cái đầu của Xi Thích Đại Tôn hóa thành sơn môn của Hoàng Tuyền Ma Tông ta. Nơi này sao lại có thân thể Xi Thích Đại Tôn được?”
Diệp Húc nghẹn họng nhìn trân trối, lúc trước hắn nhìn thấy đầu của Xi Thích Đại Tôn từ đằng xa, từ đó đi lên con đường vu sĩ. Lúc này nhìn thấy bản thể của Xi Thích Đại Tôn, đủ loại cảm giác nổi lên trong lòng.
“Hiên Viên Thiên Đế giết chết Xi Thích Đại Tôn rồi đã luyện chế ra mười tám mặt Binh Chủ Kỳ để tưởng nhớ vị Thần Vương này. Xác chết của vị Đại Tôn này lại rơi xuống nơi đây. Chẳng lẽ lúc ấy vị Đại ma tôn này không chết mà trốn vào trong Thiên Phần? Nếu là như vậy, có lẽ Xi Thích Đại Tôn vốn là ma thần được sinh ra từ trong Thiên Phần. Còn có một khả năng nữa, vị ma thần này vốn không phải là Xi Thích Ma Tôn mà là một ma thần trong Thiên Phần, chẳng qua là cùng tộc với Xi Thích mà thôi!”
Diệp Húc cẩn thận tính toán thì thấy loại khả năng thứ hai lớn hơn. Dù sao trong Thiên Phần thường có cường giả Thiên giới tới rèn luyện tầm bảo, nếu nơi đây thật sự là nơi táng thân của Xi Thích Đại Tôn, như vậy thân thể Xi Thích sớm đã bị các cường giả lấy đi chứ không để lại tới hôm nay.
“Xi Thích Đại Tôn chính là Thần Vương có thể tranh đoạt đế vị với Hiên Viên Thiên Đế, vô cùng mạnh mẽ. Mà ma thần này chỉ có đạo vận chứ không có thần văn, chắc là một vị Vu Tổ.”
Đám ma muỗi đó bám chi chít lên người cổ thi, chỉ thấy chúng đâm vòi vào trong lỗ chân lông của cổ thi, bụng nó phồng lên rồi nhanh chóng thu nhỏ lại, chính là rót hết máu mà mình hút được vào trong thân thể cổ thi này.
Cổ thi được máu tươi tưới nhuần đột nhiên rung lên một cái, làm cho cả sơn cốc ầm ầm lay động, giống như một ngôi sao lớn rơi xuống mặt đất, thanh thế làm cho người ta sợ hãi.
Ma khí dày đặc trào ra từ toàn thân hóa thành đạo văn đạo ngân. Ngay sau đó vô số đạo văn đạo ngân hóa thành đạo vận, mơ hồ cho người ta cảm giác khí phách của ma lâm thiên hạ.
“Vị ma thần này còn sống?”
Ba người Diệp Húc cả kinh. Nếu đây là một vị ma thần còn sống, mà cho dù có là ma thần đã chết, bọn họ cũng không có năng lực chống lại, sẽ dễ dàng bị ma thần này chém chết rồi bị hút đi toàn bộ khí huyết.
Tám cái chân của cổ thi này đứng dạy, đột nhiên da dẻ toàn thân nổ tung, máu tươi phun ra, lại ngã thẳng xuống.