Ba người Diệp Húc theo sau bốn chiếc chiến hạm nhanh chóng đi vào thông đạo. Đạo vận trên cửa động sau lưng bọn họ kia tan rã, lỗ thủng Tổ Binh mở ra từ từ khép lại, không ít tán tu nhân cơ hội vọt vào, nhưng vẫn có rất nhiều người bị chặn ở bên ngoài.
Bên trong thông đạo này có không ít muỗi to như ngựa, như voi, vỗ cánh lao tới mọi người.
Trên chiến hạm của tứ đại thế gia liên tục có Thánh Hoàng ra tay đánh chết những con muỗi bự. Trên chiến hạm cũng treo lên Tổ binh ngăn cản đám muỗi đó. Lại thấy đám muỗi này rơi xuống như mữa.
Đám muỗi đó tuy hung mãnh, nhưng có lão tổ tông Mang gia tọa trấn, giữ chắc trận thế nên không còn chật vật nữa.
Những tán tu kia thì thừa dịp loạn lao tới phía trước, định bước vào Thiên Phần trước tứ đại thế gia.
Trên chiến hạm Mang gia, một nam tử trung niên hừ lạnh một tiếng, liếc đám người Diệp Húc một cái rồi lạnh lùng nói: “Những tên tán tu này đúng là như châu chấu, thừa dịp chúng ta khổ cực tác chiến, bọn chúng lại ngồi mát ăn bát vàng! Đám đáng chết, đều đáng chết cả!”
Ông!
Bốn chiếc chiến hạm đột nhiên ngừng lại, lấp đi thông đạo.
Thông đạo phía sau chiến hạm nhanh chóng khép lại, một vị tán tu Vu Hoàng không kịp tránh, hét thảm một tiếng, cứ thế bị không gian Thiên Phần khép lại ép chết.
Đám tán tu thấp thỏm lo âu như đàn kiến bắt đầu tuôn ra, cố gắng bay tới phía trước. Nhưng bốn chiếc chiến hạm ngăn cản đường đi, lại lấy Tổ Binh trấn thủ thông đạo, từng tên tán tu đánh lên đạo vận, ầm ầm phun ra những bông hoa máu, bị đạo vận ép chết sống!
Mà tán tu ở phía sau thì bị lực lượng to lớn khi không gian khép lại đánh nát, chết vô cùng thê thảm.
Phần đông đệ tử Mang gia, Cố gia, Lộ gia và Hạ gia trên bốn chiến hạm cười ha ha. Lại nghe một tên đệ tử Lộ gia cười nói: “Cái cảnh này trông cứ như thiêu thân lao đầu vào lửa nhỉ! Đúng là đám tán tu ngu xuẩn không biết sống chết, ở trước mặt những thế gia bọn ta chỉ là đám bươm bướm nhảy vào lửa, trông thật thú vị!”
“Lộ thế huynh dùng từ quá hay, thiêu thân lao vào lửa, cảnh này thật giống thiêu thân lao đầu vào lửa! Tứ đại thế gia chúng ta chẳng cần ra tay, đám bươm bướm đó tự mình lao vào trong lửa rồi.” Trên chiến hạm Cố gia, một cô thiếu nữ cười khanh khách nói.
“Chỉ là một tiểu gia tộc lại còn dám kiêu ngạo ngang ngược như vậy!”
Rầm!
Bên trong đám tán tu, Diệp Húc hừ lạnh một tiếng. Một bàn tay lớn đột nhiên chộp tới, xé đứt ra từng đợt đợt đạo vận xoay quanh chiến hạm Cố gia, lập tức một quyền đánh tới.
Một quyền này đại khí bàng bạc, đạo văn đạo ngân chư thiên hóa thành một nắm đấm cương mãnh vô ngần, rất có xu thế đánh vỡ cả trời xanh. Chiến hạm Cố gia vốn bị đám muỗi hút vỡ, lại nhận lấy một quyền này, lập tức vỡ tung ra năm sáu phần. Cô gái Cố gia kia chẳng kịp nói câu nào, bị chấn cho chết ngay tại chỗ, hóa thành một đám sương máu.
Mà trên chiến hạm Cố gia, đám cao thủ, Thánh Hoàng sống sót mà tu vi hơi thấp lập tức bị uy năng của quyền này chấn vỡ, tu vi cao hơn cũng bị trọng thương hộc máu.