Sau khi đám người Diệp Húc rời đi không lâu, cảng tránh gió trong Loạn Không Hải kia yên tĩnh trở lại, dư ba giao thủ giữa Diệp Húc và Âm Sơn Lục Sát từ từ tiêu tan.
Bỗng nhiên, một luồng hơi thở mạnh mẽ lao ra từ trong Loạn Không Hải, hóa thành một cái lồng giam rơi xuống đất. Trong lòng một lão già miệng kêu “Ô, ô…” mấy tiếng rồi đột nhiên giơ tay trảo một cái, chộp không khí tới hít ngửi một lúc, sau đó lập tức gào thét lao theo hướng đám người Diệp Húc rời đi.
“Thú nô, bình tĩnh đã.”
Tiếng của Yêu Thần Tử truyền đến, chỉ thấy đám cường giả Ngọc Hư Cung là Lăng Tiêu Thái tử, Yêu Thần Tử kia đều lao ra từ Loạn Không Hải hạ xuống nơi đây. Yêu Thần Tử vẫy tay, lồng giam kia nhỏ lại rồi rơi vào lòng bàn tay y.
Lão già trong lồng nói những thú ngữ mà người ta nghe không hiểu, Yêu Thần Tử nghe xong, sắc mặt ngưng trọng hẳn. Y trầm giọng nói: “Đại sư huynh, thú nô nói Diệp Thiếu Bảo từng đến nơi này. Nơi đây chẳng những có cao thủ đại chiến, một kẻ trong đó còn đột phá Vu Tổ nhưng bị đại đạo bản thân nghiền nát, thậm chí còn có một món Tổ Binh! Chẳng lẽ, Diệp Thiếu Bảo này có Tổ Binh sao?”
Lăng Tiêu Thái tử quan sát chiếc lồng giam trong tay Yêu Thần Tử kia, trong lòng suy ngẫm. Bọn họ dọc theo đường truy kích Diệp Húc vào Loạn Không Hải, nếu không có cái mũi thính của thú nô có thể ngửi ra mùi của Diệp Húc từ trong ngàn vạn hơi thở kia, e là bọn họ sớm không còn thấy bóng dáng Diệp Húc đâu nữa.
“Yêu Thần của Yêu Thần Cung kia quả nhiên thần thông quảng đại, là kình địch của Đại Nhật Đế Quân cha ta, không thể khinh thường. Mà tên Yêu Thần này tuy nhận ta làm đại sư huynh, nhưng chẳng qua chỉ là giả vờ, không thể không đề phòng.”
Tuy nghĩ như thế nhưng gã cũng tự cho mình rất giỏi, bản thân gã đã hấp thu một ít thần văn đạo vận của Đại Nhật Đế Quân cho gã, lúc này đã hoàn toàn mở ra đạo môn. Tiếp tục tích lũy, gã có thể nắm chắc nhảy ra đạo môn.
Lăng Tiêu Thái tử cực kỳ tin tưởng rằng thành Vu Tổ rồi, cho dù Yêu Thần Tử và thú nô kia có mạnh đến mấy, tâm cơ thâm trầm đến đâu thì cũng chẳng thể làm nổi trò trống gì trong lòng bàn tay gã.
“Không lâu nữa, ta luyện hóa thêm nhiều đạo vận rồi sẽ hoàn toàn chắc chắn trở thành Vu Tổ. Tâm pháp Thuần Dương Cung ta chính là tâm pháp đế cấp, thành tựu lớn hơn những công pháp khác, thực lực của ta cũng có thể tăng lên trăm ngàn lần. Ở trước thực lực tuyệt đối, âm mưu quỷ kế đều không có đất dụng võ!”
Hắn chớp mắt, thản nhiên nói: “Diệp Thiếu Bảo kẻ này, chẳng biết tại sao lại giao phong với cường giả ở nơi đây, nhưng cũng không ảnh hưởng đến toàn cục. Thực lực kẻ này quả thật mạnh mẽ, chẳng qua hiện nay chúng ta có thực lực nghiền ép y nên y chẳng thể làm ra trò gì! Trác Thanh Chủ, Loạn Không Hải này thông đến chỗ nào vậy?”
Trác Thanh Chủ tế lên một quả cầu trong suốt, chỉ thấy quả cầu này lơ lửng, bày ra địa lý của Quân Thiên Thần giới, vô số dãy núi hải dương xuất hiện thoáng qua, sau hiện lên bề mặt Loạn Không Hải.