Sắc mặt Chung Phong Miên kịch biến, lại nghe một tiếng bùm vang lên, đạo môn lão chia năm xẻ bảy dưới chưởng của Diệp Húc.
Đạo môn của lão đã mở ra hoàn toàn, đã có thể trùng kích cảnh giới Vu Tổ. Nhưng ở trước mặt Diệp Húc, nó như một cánh cửa mục yếu ớt vô cùng, chẳng thể chịu nổi một chiêu.
“Âm Sơn Lục Sát, các ngươi nói mà không giữ lời!” Chung Phong Miên bị Diệp Húc đánh bay, miệng hộc máu không ngừng, căm phẫn gào lên.
“Bọn ta khi nào thì giữ lời?” Lục Sát liếc nhau, cười ha ha.
Chung Phong Miên biết không ổn, hung hăng liếc Diệp Húc và Âm Sơn Lục Sát một cái rồi lập tức xoay người chạy trốn, phi thẳng vào trong thông đạo trong Loạn Không Hải.
“Âm Sơn Lục Sát, Diệp Thiếu Bảo, chuyện này chưa xong đâu! Lão phu chính là Nhị đương gia Cực Đạo Minh, ta trở về rồi sẽ nói là Âm Sơn Lục Sát các ngươi liên thủ với Diệp Thiếu Bảo diệt thương đội Cực Đạo Minh ta, cưỡng gian rồi giết chết con gái của Minh chủ. Minh chủ nổi giận, các ngươi sẽ chết không chỗ chôn…”
“Chung lão bá, ngài đi nhầm hướng rồi kìa.” Tiếng của Diệp Húc truyền đến từ sau lưng lão, cười to nói.
Chung Phong Miên cả kinh, vội dừng lại. Loạn Không Hải khác những nơi khác, nếu đi nhầm một bước là sẽ lạc ở nơi đây, cả đời đều cô đơn chết già ở nơi này.
“Không sai, chính là đường này mà… Không xong, tiểu tử kia dám lừa ta!”
Lão nhận ra, vội xoay người thì thấy một bàn tay to như bầu trời, vô số đạo văn đạo ngân hóa thành hoa văn trong lòng bàn tay, lại có ba nghìn thế giới hóa thành ba nghìn lục địa trong đó.
Diệp Húc cười ha ha, hạ Vu Hoàng ấn xuống: "Chung lão bá à, ta tiễn ngươi ra đi, ngươi lại cố tình chạy đến đường khác, chẳng phải là nhầm đường sao?”
Chung Phong Miên vội né tránh, tung người nhảy ra, tính chạy khỏi phạm vi chưởng lực bao phủ của Diệp Húc kia. Một tiếng bùm vang lên, lão nhảy đến giữa không trung thì bị bắn mạnh về sau như đâm vào tường đồng vách sát, khiến cho đầu mình vỡ chảy cả máu ra.
Một chưởng này của Diệp Húc giam cầm hư không, làm cho lão không có chỗ để trốn.
“Diệp Thiếu Bảo, ngươi giết lão phu rồi thì cũng không thoát khỏi Âm Sơn Lục Sát, không bằng chúng ta liên kết lại…”
“Ngươi ngay cả ta cũng không phải là đối thủ, liên kết với ngươi chính là liên lụy ta, thôi chết đi!”
Một chưởng của Diệp Húc hạ xuống chấn vỡ lão thành bùn nhão, ngay sau đó Lưu Ly ấn bay ra hóa thành một chiếc chuông Lưu Ly. Hồng chuông rung lên vang xa vạn dặm, chấn vỡ chân linh của Chung Phong Miên.
Chỉ vài giây, cha con Chung gia đều chết hết.
“Ra tay!”
Diệp Húc vừa đánh chết Chung Phong Miên thì một tiếng rầm vang lên, từng đạo xiềng xích bay tới, liên kết lại thành một cái lưới chụp xuống hắn.
“Lưu Quang ấn!”
Thân hình Diệp Húc hóa thành một vệt sáng, ngay sau đó liền rơi xuống thuyền, vẫn đứng ở bên người đám Phong Tùy Vân như từ đầu đến cuối vẫn chưa hề động đậy gì.