Văn Tú Trúc cũng là người từng trải trong thương đạo, thấy Nhị đương gia của Cực Đạo Minh Chung Phong Miên kia tùy tiện xuất hiện trong cảnh tránh gió ở Loạn Không Hải, phản ứng đầu tiên của nàng không vui mừng chạy ra đón, mà là lập tức lui ra sau. Sự giỏi giang khôn khéo đó khiến cho Diệp Húc rất khâm phục.
“Văn Tú Trúc có thể dẫn dắt thương đội cũng không phải chỉ là một cái bình hoa. Thành tựu sau này của cô ta chắc chắn không dưới cha đâu.”
Từ trong cảng tránh gió truyền đến tiếng cười to của Nhị đương gia Cực Đạo Minh, lão lao nhanh đến mấy chiếc thuyền lầu: “Đại chất nữ à, cháu thấy thúc phụ cái là lập tức lui ra sau, đây là đạo lý gì vậy? Nhị thúc xưa nay không bạc đãi cháu, tận mắt trông nom cháu trưởng thành, cháu làm thế thật sự xa lạ quá.”
Diệp Húc ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một lão già tóc trắng bay lượn đang điều khiển đạo môn ầm ầm bay tới. Bên người lão còn có sáu cường giả áo đen đi theo, sát khí ngập trời, vừa nhìn qua là biết đó là những cao thủ có kinh nghiệm chiến đấu!
“Nhị đương gia Cực Đạo Minh chắc chắn là Thánh Hoàng lợi hại hơn hẳn Lăng Tiêu Thái. Đạo môn lão đã hoàn toàn mở ra, loáng thoáng truyền ra đạo vận rồi!”
Phong Tùy Vân chớp mắt, liếc qua sáu người khác rồi khẽ nói: “Sáu người kia sát khí nặng như vậy, hẳn là giết người vô tính, không phải Thánh Hoàng bình thường, thực lực có thể còn mạnh hơn cả Chung Phong Miên! Tú Trúc sư tỷ, tình hình của chúng ta có vẻ không ổn rồi…”
Văn Tú Trúc điều khiển thuyền lui ra sau, cười khanh khách nói: “Chung nhị thúc, sao thúc lại xuất hiện ở đây? Cha cháu mà biết thì sẽ vui lắm đó. Nhị thúc chờ chút, cháu mời cha cháu ra ngay đây!”
Chung Phong Miên cười ha ha: “Đại chất nữ cứ đùa, Minh chủ giờ đang ở Cực Đạo vương thành tìm hiểu tuyệt học, định luyện hóa một đạo thần văn mà ta hiến cho ông ấy, sao rảnh đến nơi này chứ?”
Rầm!
Chiếc thuyền lầu nơi đám người Diệp Húc đứng rung lên một cái rồi dừng lại, chính là đụng phải thuyền lầu đằng sau. Chung Lượng Ngọc đứng ở đầu chiếc thuyền khác ép cho chiếc thuyền này phải ngừng lại, mỉm cười nói: “Văn sư tỷ, cha ta đã đến đây rồi, chúng ta cần gì phải nóng lòng rời đi?”
Sắc mặt Văn Tú Trúc tái nhợt, nàng hít vào một hơi thật sâu rồi lạnh lùng liếc Chung Lương Ngọc một cái, lập tức xoay người nhìn về phía Chung Phong Miên, thản nhiên nói: “Nhị thúc, thúc đây là có ý gì?”
Chung Phong Miên bức tới gần, hơi vung tay lên. Sáu vị cường giả bên người lão tế lên những sợi dây xích, rào rào trói lại năm chiếc thuyền lầu, kéo về cảng tránh gió.
Những xiềng xích này có phẩm chất cực cao, xuyên qua đạo vận do bàn tính của Cực Đạo Minh chủ tạo ra mà không hề bị đạo vận chấn vỡ, hẳn là dùng thần liệu cao nhất, tuy không phải Tổ Binh nhưng cũng không khác là bao.
Cường giả áo đen tế lên xiềng xích kia có tu vi thực lực không hề kém Chung Phong Miên, thậm chí còn mạnh hơn một chút.