Đột nhiên, một con thuyền bỗng rung lên dữ dội rồi ngừng lại. Văn Tú Trúc vội đứng dậy, đứng ở đầu thuyền nhìn, chỉ thấy biển rộng rầm một tiếng tách ra, một cái đầu rất lớn thò ra từ trong biển, mở cái mồm to đỏ như máu táp tới chiếc thuyền lầu kia.
Đây là một con cự thú ở đáy biển, hình thể cực kỳ khổng lồ, toàn thân tản ra khí huyết đặc có thể so với Thánh Hoàng, cái miệng nó còn to lớn chiếc thuyền lầu kia rất nhiều.
“Truyền lệnh xuống, khiến các thuyền cẩn thận, nay ta đã vào sâu trong biển, cự thú rất nhiều, cần phải thật cẩn thận!”
Thần sắc Văn Tú Trúc khẽ đổi, chỉ thấy bàn tính trên thuyền lầu kia đột nhiên gẩy một hạt. Một đường đạo vận phát ra, con cự thú biển sâu kia lập tức oành một tiếng nổ tung, hóa thành một mảng sương máu.
Diệp Húc và Phong Tùy Vân, Phó Tây Lai đứng ở đầu thuyền nhìn, chỉ thấy cự thú trong biển rất nhiều, ùn ùn kéo đến. Tất cả cự thú như nước ào ào vồ tới năm chiếc thuyền lầu.
Năm chiếc thuyền lầu này ở trước mặt cự thú quả thật nhỏ bé, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bị cự thú cắn nuốt.
Nhưng năm chiếc thuyền lầu này cũng có cao thủ điều khiển, nhất là bàn tính lơ lửng trên đỉnh đầu bọn họ kia, đi chín tiến một, lui một còn chín, lạch cạch vang lên, một đám hạt châu nhảy lên nhảy xuống liên tục, tính toán chư thiên, đạo vận không ngừng phát ra, chấn vỡ tất cả cự thú.
Uy năng của món Tổ Binh này gần như tương đương với một vị Vu Tổ tọa trấn, cực kỳ lợi hại, thực lực của Văn Tú Trúc kia còn chưa đủ để kích phát toàn bộ uy lực của món Tổ Binh này.
Dù vậy nó cũng không hề tầm thường, Thánh Hoàng bình thường không có khả năng chống lại nó.
“Văn sư tỷ, chi bằng sư tỷ nghỉ ngơi chút đi, để tiểu đệ giúp tỷ một phen.” Diệp Húc cười nói.
Văn Tú Trúc liên tục thúc giục bàn tính đã thở hổn hển, tự biết tu vi không thể theo kịp, nghe vậy bèn nói: “Không biết Diệp huynh có bảo vật gì có thể đối phó những con cự thú này?”
“Ta có một con phá cẩu, tuy rằng trời sinh tính tình không tốt, nhưng hẳn là dư sức đối phó những con cự thú kia.”
Diệp Húc tế Hao Thiên Khuyển lên, con phá cẩu này lập tức gào thét nhảy ra khỏi thuyền lầu.
“Phá cẩu?”
Văn Tú Trúc ngẩn ra, chỉ thấy con chó đen này cao như người, đột nhiên nó bành trướng ra như được ai đó bơm hơi, hóa thành một con cự thú dài đếm trăm dặm, đuôi dài eo nhỏ, trông khá là hung ác. Nó đột nhiên há mồm rít gào, động cả núi sông.
Tiếng gầm của nó vang lên, mặt biển lập tức ầm ầm tách ra, sóng biển cao tới trăm dặm dựng thẳng hai bên. Năm chiếc thuyền lầu trông như năm chiếc lá chạy trong cái khe mà Hao Thiên Khuyển gầm mở ra kia, chấn động lòng người.
Một con hải thú tám xúc tu rít gào lao ra từ trong biển, hình thể nó khổng lồ đến cả mười dặm. Tám cái xúc tu kia bay lượn, cuốn lấy một con thuyền lầu trong số kia.
Xúc tu nó vừa bay ra thì con chó đen kia há mồm cắn xuống, nuốt luôn con hải thú này vào bụng.
Một đám động vật biển vọt tới, bị con chó khổng lồ này mở miệng nuốt hết.
Văn Tú Trúc trố mắt ra nhìn, đôi mắt tỏa sáng, thất thanh nói: “Diệp huynh, con phá cẩu này của ngươi rõ ràng là một bá chủ trong cự thú, Hao Thiên Khuyển, mở miệng cắn trời, ngay cả Thiên giới cũng không chịu được, bị một rống của nó chấn vỡ! Loại cự thú này cũng là hung vật nổi danh lẫy lừng trong Thiên đình viễn cổ, không gì là không ăn, lại dễ nuôi nữa! Ngươi có bán hay không? Cực Đạo Minh ta nguyện ý bỏ một số tiền lớn ra mua nó!”