Ba người Ma Hoàng, Ứng Tông Đạo, Hạng Tịch xếp hạng dưới bát ma Hắc Thiên Ma Tôn, Bắc Đế Ma Tôn. Ba người này sắp xếp cùng một chỗ, hẳn là cùng nhau làm chuyện xấu.
Nhưng chuyện thương thiên hại lý mà bọn họ làm thì bảng truy nã lại không nói rõ.
Năm chiếc thuyền lâu chở đầy hàng hóa chạy sâu vào trong Thiên Hải, tốc độ không hề chậm, gần như sánh với tốc độ của Thánh Hoàng.
“Văn sư tỷ, không biết ba người này đã làm gì mà cũng bị Quân Thiên Thần Vương phủ truy nã?”
Văn Tú Trúc nhìn lướt qua rồi cười nói: “Ba người này là Vu Hoàng hạ giới, nghe nói phi thăng lên Thiên giới rồi thấy đâu đâu cũng là của cải, nổi lòng tham nên cướp sạch thành Ngân nguyệt, thành Thương Hoàng, thành Đại Kiền… Cướp liên tục hơn tám mươi thành, kinh động đến Quân Thiên Thần Vương phủ.”
Sắc mặt Diệp Húc lập tức trở nên cổ quái. Mỗi một tòa thành trì trên Thiên giới đều có Thánh Hoàng trấn thủ, thậm chí còn có Thánh Hoàng đỉnh phong. Khi còn ở thượng giới, cấm bảo của đám người Ứng Tông Đạo gần như bị hủy sạch trong tay Giám Thiên Sứ Đằng Hầu, thực lực cũng không còn ở trạng thái toàn thịnh, đối phó với Vu Hoàng đỉnh phong còn khó khăn. Sao bọn họ có thể cướp sạch tám mươi tòa thành?
“Đám người Ứng sư huynh phi thăng Thiên giới sớm hơn ta vài năm, chẳng lẽ bọn họ đạt được kỳ ngộ nên tu vi tiến nhanh?” Diệp Húc nghi ngờ trong lòng.
“Ba kẻ này to gan lớn mật, kẻ có tên Ứng Tông Đạo trong số đó làm ra một kho báu không tồn tại, dụ dỗ những cao thủ trong những thành kia đến tầm bảo. Bọn chúng thừa dịp xông vào cướp sạch những tòa thành trống không này.”
Văn Tú Trúc nói với vẻ xấu hổ: “Nói ra thì thật xấu hổ, trong số đó còn có một sản nghiệp của Cực Đạo Minh ta, cũng bị ba tên ác ôn đó cướp đoạt sạch sẽ. Ba kẻ này rất giảo hoạt, cướp sạch một chỗ xong lập tức đổi chỗ khác, lại dùng nguyên cách cũ. Thiên giới quá lớn, tin tức khó truyền khắp thiên hạ, thế nên để cho chúng đắc thủ, cướp liên tục tám mươi thành, quét sạch bảo vật, linh mạch, tài nguyên trong thành, thậm chí còn náo loạn đến tận Quân Thiên Thần Vương phủ! Lên bảng truy nã ác nhân rồi, bọn họ mới ngừng lại. Nay ba tên ác ôn này đang bị Võ Thánh điện truy sát đã hơn một năm, đến nay vẫn chưa quy án.”
“Làm ra kho báu không có thật rồi khiến người khác mắc câu? Đúng là ý hay!” Đôi mắt Phó Tây Lai tỏa sáng, vội nhớ kỹ.
Diệp Húc cũng hâm mộ không thôi, thầm nghĩ: “Đám biến chất này, làm ra loại chuyện đó mà không thèm gọi ta, đúng là khiến người ta phải giận dữ! Cũng kỳ quái ghê, sao lại không thấy Tinh Đế đâu nhỉ?”
Hắn lật qua lật lại bảng truy nã mấy lần, nhưng chẳng hề thấy tung tích Tinh Đế, trong lòng kinh ngạc: “Chẳng lẽ vào Thiên giới rồi, Tinh Đế liền mỗi người mỗi ngả với bọn họ sao? Với tính cách Tinh Đế kia, có thể không cùng phú quý nhưng nhất định sẽ chung hoạn nạn, có lẽ là có duyên cớ khác…”