Yêu Thần Tử động tâm niệm khiến cho nhà giam cực lớn kia thu nhỏ lại, lão già đầu tóc rối bù kia cũng rơi vào trong tay hắn.
Lăng Tiêu Thái tử cẩn thận liếc lão già kia một cái, trong lòng sợ hãi: “Thực lực Yêu Thần cung quả nhiên kinh người. Yêu Thần Tử lại có thể nhốt một vị Vu Tổ yêu tộc trong lồng làm thú nô, nô dịch cho người. Xem ra những ngày ta tu luyện, những kẻ khác cũng không hề nhàn rỗi, hơn phân nửa đã đạt được nhiều sự ủng hộ từ các thế lực sau lưng bọn họ.”
Người muốn giết Diệp Húc không chỉ có đám người bọn họ. Trong khoảnh khắc khi Diệp Húc động thân, ở bên ngoài Ngọc Hư cung, có không biết bao nhiêu hơi thở quét đến, phá cả thiên không, truy lùng hắn.
Nhưng tốc độ Lưu Quang ấn thật quá kinh người. Lúc trước Diệp Húc vừa bước vào Thiên giới, dựa vào ấn trường không vạn dặm này, quăng Tào Khê Tông không còn thấy bóng dáng.
Lúc này tu vi hắn tiến nhanh, thi triển Lưu Quang ấn, tốc độ tăng lên không chỉ gấp trăm ngàn lần. Dù là Vu Tổ cũng đừng mơ chặn lại được hắn, cùng lắm là đuổi kịp vệt sáng kia thì khoảng cách lại bị kéo càng xa thêm.
Phong Tùy Vân và Phó Tây Lai vô cùng khiếp sợ trước tốc độ của Diệp Húc, chỉ thấy Diệp Húc mang theo bọn họ độn đi, ngay cả Vu Tổ đều bị bỏ lại khá xa.
Loại tốc độ này chưa phải là thiên hạ vô song, nhưng thoải mái để tránh né sự đuổi giết của Vu Tổ.
Hai ngày sau, ba người Diệp Húc hàng tỉ dặm, cuối cùng đi đến vùng biển trong Thiên giới.
“Diệp huynh nè, cửa vào Thiên Khư chính là ở trong vùng biển này.” Phong Tùy Vân đột nhiên mở miệng nói.
Diệp Húc tản đi Lưu Quang ấn, liên tục hai ngày dùng Lưu Quang ấn bỏ chạy, dù với tu vi như hắn cũng không thể chịu nổi.
Hắn liếc mắt nhìn biển nơi đây, chỉ thấy biển trên Thiên giới rộng lớn bát ngát hơn hẳn hải dương ở thế giới Vu Hoang. Trong biển linh khí cực kỳ dồi dào, đủ để sinh ra và nuôi dưỡng một số yêu ma Thiên giới cực kỳ mạnh mẽ.
Nước biển nơi này cũng không phải nước mặn bình thường, mà là nước mặn cực kỳ cao đẳng, ở trong ba nghìn thế giới chính là loại nguyên liệu luyện khí cực kỳ tốt, có thể để cho đại vu Tam Thần cảnh luyện chế ra nguyên thần chi bảo.
Nhưng loại bảo vật này lại có ở khắp nơi trên Thiên giới này, không người để ý.
Tầm mắt Diệp Húc xuyên qua nước biển, nhìn sâu vào trong biển kia. Ở dưới đáy biển cũng có linh sơn, cũng có động phủ, hẳn là chỗ tu luyện của yêu ma trong biển.
Ở dưới đáy biển thường thường có một con quái vật lớn bơi qua, khiến cho mặt biển nổi lên những trận gió thổi quét, dấy lên những ngọn sóng lớn. Sóng biển đánh ra e là có thể sánh được với một kích của Nhân Hoàng.
Mà ở đằng xa còn có lôi bạo, thiên lôi cuồn cuộn, giống như Vu Hoàng tế lên cấm bảo đánh xuống biển, khiến người ta kinh hãi.
Loại cảnh tượng này rất khó nhìn thấy ở thế giới Vu Hoang, mà ở Thiên giới thì lại là chuyện quá quen thuộc.
Vù!
Một con thuyền lầu lướt qua đỉnh đầu bọn họ, lái vào sâu trong biển.