Diệp Húc đá ra một cước, liền đem vị đồng môn này một phát giết chết, thậm chí còn dấy lên cự phong, đem mấy người khác tất cả tung lên. Trừ những người ở ngoài ra, thì sáu bảy người tham gia vây công Phong Tùy Vân cùng Phó Tây Lai, thấy tình hình này, không có người nào dám can đảm tiến lên.
Một người trong đó do dự hạ xuống, rồi xoay người bay đi, bay đến linh sơn chỗ Lăng Tiêu thái tử.
"Vị sư huynh này, chúng ta cũng luận bàn một chút!"
Thân hình Diệp Húc chợt lóe, đi đến trước người tên còn lại, một chỉ điểm tới, nhất thời cự phong ngừng lại, thiên địa tựa hồ cũng bị sức mạnh của một chỉ này làm vặn vẹo, xuy một tiếng, hư không bị chỉ của hắn xuyên thủng, điểm đến vị Thánh Hoàng kia!
Vị Thánh Hoàng này sắc mặt sợ hãi, cấp tốc lui về phía sau, đem đạo môn chắn đang trước người, chỉ nghe đinh một tiếng, đầu ngón tay Diệp Húc điểm lên đâọ môn của hắn, làm đạo môn này oanh một tiếng tứ phân ngũ liệt, đạo văn đạo ngân rầm một tiếng từ trong đạo môn tan rã, phá toái!
Phốc, ngón tay Diệp Húc xuyên thủng mi tâm của hắn, treo hắn trên đầu ngón tay!
Sự sợ hãi vẩn đọng lại trên mặt của hắn, rồi đột nhiên một thế giới bay ra từ đầu hắn, hóa thành một đại phật tượng đang ngồi, đem thân thể của hắn đập nát, thân thể, đạo môn, đạo văn, đạo ngân, thậm chí chân linh, hết thảy hóa thành hư vô!
Liên tục hai vị Thánh Hoàng bị Diệp Húc nhẹ nhàng đánh chết, các Thánh Hoàng khác tâm thần lạnh lẽo, vội vàng xoay người chạy trốn.
"Diệp Thiếu Bảo, ngươi tàn sát đồng môn, Vu Tổ nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Một vị Thánh Hoàng đang bỏ chạy, lớn tiếng quát.
"Ta đây chỉ là luận bàn, thất thủ giết người mà thôi. Lục lão tổ đã nói trước rồi, trong lúc đồng môn luận bàn xảy ra tai nạn chết người cũng không phải cố ý."
Diệp Húc hiện ra phía sau hắn, một chưởng đánh tới, cười lạnh nói: "Vị sư huynh này, cũng do trời ghét anh tài thôi!"
"Dừng tay!"
Trong một tòa linh sơn, Lăng Tiêu thái tử đột ngột phóng lên cao, ngay sau đó đi đến phía sau Diệp Húc, xuất đạo môn ra, hung hăng đánh tới hậu tâm Diệp Húclạnh lùng nói: "Diệp Thiếu Bảo, ngươi quả nhiên là dã tâm lang sói, thú tính khó sửa, ở trong Tiểu Nguyên giới đã giết hại không biết bao nhiêu người, nay bái nhập Ngọc Hư Cung, lại còn không biết tu tâm dưỡng tính, còn tùy ý giết hại đồng môn, thiên lý khó dung!"
Diệp Húc cũng không thèm nhìn tới, tay trái một chưởng bổ ra, tam thiên thế giới mạnh mẽ xuất hiện, hóa thành Vu Hoang ấn, cạch một tiếng vang thật lớn, hung hăng vỗ vào Thuần Dương Thánh Môn của Lăng Tiêu thái tử.
Thuần Dương Thánh Môn này từng vì Lăng Tiêu thái tử đỡ không biết bao nhiêu lần công kích của Diệp Húc, chắc chắn dị thường, chính là đạo môn do Đế cấp tâm pháp ngưng tụ thành, phiá sau đạo môn, chính là đại đạo của Hạo Thiên Đại Đế, đạo vận tự thành.
Bất quá một chưởng này của Diệp Húc, lại đem đạo môn này đánh cho tứ phân ngũ liệt, chỉ còn lại có một cái khung cửa. Lăng Tiêu thái tử thét lớn một tiếng, trong miệng hộc máu, trong lòng vừa sợ vừa giận: "Tiểu tử này, thực lực saotăng trưởng nhanh như thế này được? Ta nhiều ngày trước đã luyện hóa được một đạo vận nhập vào trong đạo môn, thực lực đại tăng, không nghĩ tới vẩn không cách nào một kích trấn trụ được hắn..."