Diệp Húc hiển nhiên không ngờ rằng, một gốc Cây Thế Giới lại mang tới phong ba lớn như vậy, thậm chí ngay cả Vu Tổ cũng không nhịn được động tâm, mặt dày đến cướp đồ của mình!
Chân Thiên Công trên mặt đầy ý cười, thản nhiên nói: "Ngươi đã là đệ tử Ngọc Hư Cung ta, củng nên biết đạo lý hiếu kính sư môn chứ? Ngọc Hư Cung ta có vạn linh sơn, trong đó không ít linh sơn có Tam Thanh linh mạch, nếu ngươi đem gốc Thần thụ này hiếu kính cho chúng ta thì tự nhiên chúng ta sẽ chỉ điểm cho ngươi, giúp ngươi một ít ưu đãi, để ngươi tu luyện trong Tam Thanh linh sơn."
Tịch Phong Đào mỉm cười nói: "Nếu ngươi chủ động đem gốc Thần thụ này hiến ra, cầu mười hai Vu Tổ Ngọc Hư Cung chúng ta bảo quản, chúng ta tự nhiên không làm trái lời hứa, các ngươi ở Tiểu Nguyên giới có được thu hoạnh gì thì như trước đều thuộc về các ngươi."
"Mười hai Vu Tổ các ngươi đây là muốn cướp đoạt gốc Cây Thế Giới của ta?" Diệp Húc hướng bốn phía quét liếc mắt một lần, nói.
Chân Thiên Công ánh mắt vẫn gắt gao nhìn vào Cây Thế Giới, gằn từng chữ: "Không phải là cướp, mà là do ngươi chủ động hiến nó cho chúng ta, cầu chúng ta bảo quản nó giúp ngươi!"
"Đúng vậy! Là ngươi mở miệng trước, xin chúng ta bảo quản nó giúp ngươi!"
Khác Vu Tổ cười đều đều nói: "Thanh danh mười hai Vu Tổ Ngọc Hư Cung chúng ta ở bên ngoài, sao lại đi cướp đồ của tiểu bối được? Bất quá là ngươi chính miệng cầu chúng ta, chúng ta cũng ngượng ngùng không thể chối từ phải không?"
"Thì ra là như vậy."
Diệp Húc thở ra một hơi, cười híp cả mắt, nói: "May mắn là ta bình sinh không có thói quen đi cầu người khác. Vốn ta cho là, đường đường la mười hai vị lão tổ Ngọc Hư Cung, nói chuyện giống như đánh rắm, hôi không chịu được, còn tính động thủ cướp đoạt bảo vật ta dùng mạng để đổi lấy. Nay xem ra, là vãn bối hiểu lầm các vị rồi."
Hắn xuất ra ngọc lâu, đem thu hồi gốc cây Thế Giới, lại cười nói: "Gốc Thần thụ này cũng không cần nhọc tâm mười hai Vu Tổ các vị, mặc dù vãn bối không có bao nhiêu thực lực, nhưng việc bảo hộ đồ đạc của mình thì rất dụng tâm."
Đám người Chân Thiên Công sắc mặc khẻ biến, Tịch Phong Đào cười ha ha, điềm nhiên nói: "Buồn cười! Mười hai Vu Tổ chúng ta nhìn trúng thứ gì đó, có gì là không làm được! Cho dù là cướp của ngươi, ngươi cho rằng như thế nào? Ngươi rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, vậy đừng trách trưởng bối sư môn như chúng ta! Lão phu trước cướp Thần thụ của ngươi, sau lại đem đồ bất hiếu như ngươi xử tử, để răn đe!"
Diệp Húc ánh mắt phát lạnh, gắt gao chằm chằm vào hắn, tiền lên một bước dài, giáp mặt với vị Vu Tổ này, điềm nhiên nói: "Lão cẩu, ngươi muốn cướp Thần thụ của ta, rồi xử tử ta? Ngươi cho rằng ngươi là thứ gì?"
Khí thế của hắn ngất trời, nhìn sát Tịch Phong Đào, cười lạnh nói: "Ngươi có biết hay không xuất thân của ta? Ai là người đứng phía sau của ta? Cướp đồ của ta còn phải xử tử ta? Nếu kinh động đến người đúng phía sau ta, lão nhân gia người bóp chết một Vu Tổ như ngươi đơn giản như bóp chết con kiến, con gà bình như vậy!"