Lúc này, trên đỉnh cành cây Thế Giới, Diệp Húc đứng trước quan tài Thần Vương, nhìn xuống những kẻ ở dưới, đạm mạc nói:
“Từ bây giờ, Đại Nhật Thuần Dương Cung này, đã là sở hữu của họ Diệp ta, những thứ trong cung tất cả đều thuộc về ta. Gốc thần thụ này, là của ta, đây là quan tài ban cũ của ta. Tất cả nơi này đều là của Diệp mỗ!”
“Không muốn chết thì cút hết cho ta!”
Khí thế của hắn không ngừng tăng vọt, chỉ thấy ở tâm ngọc thụ một dải đạo văn đạo ngân, từng dải thần văn không ngừng tuôn ra từ khắp nơi trên cây Thế Giới, chui vào trong thân thể hắn.
Tinh khí vô cùng khổng lồ và tinh khiết không ngừng hóa thành một dải Thần văn điên cuồng dũng mãnh tiến vào cơ thể hắn.
“Chỉ là một Vu Hoàng, cự nhiên dám hò hét trước mặt chúng ta, bảo chúng ta cút?”
Thủy tổ Thần Vực Thánh Hoàng thất thanh cười: “Ta không nghe nhầm chứ, vị Vu Hoàng này, ngươi tính độc chiếm toàn bộ Đại Nhật Thuần Dương Cung này, đem toàn bộ Thần Hoàng, Thánh Hoàng ở tại đây đuổi đi. Nếu chúng ta không đi, muốn cùng ngươi tranh đoạt mà nói, sẽ bị ngươi tru diệt, ý của ngươi là vậy đi?”
Diệp Húc gật đầu: “Ngươi nói không sai, ta đúng là có ý này.”
Toàn bộ mọi người ở đây đều cảm thấy buồn cười, cho dù là Lăng Tiêu Thái tử, cũng có chút buồn cười.
Bọn họ có thể nhìn ra được, tuy rằng thế giới của Diệp Húc có được đạo văn đạo ngân, nhưng dù có được cấm văn, hắn chỉ có tu vi Vu Hoàng, có được kỳ ngộ, nên có được cảm ngộ của Thánh Hoàng.
Nhưng giữa Vu Hoàng và Thánh Hoàng cóchênh lệch cực lớn, một loại là cấm pháp, một loại là đạo môn, hoàn toàn bất đồng, uy lực chênh nhau gấp trăm, nghìn lần!
Diệp Húc tuy rằng có được đạo văn đạo ngân, nhưng chỉ cần không có luyện ra đạo hôn, liền như trước không phải Thánh Hoàng.
Một Vu Hoàng hò hét với trên dưới trăm vị Thần Hoàng, Thánh Hoàng, muốn bọn họ cút ngay, nếu đó không phải là đi tìm chết, ít nhiều có chút làm cho người khác cảm thấy buồn cười.
Những kẻ ở đây, đều đến từ các thế lực lớn của Thiên giới, có cả Thần Vương và tinh anh của các danh môn đại phái, có thể còn sống trong cảnh cạnh tranh thảm thiết, đều là cao thủ, thực lực không kém, người yếu nhất cũng là cùng cấp bậc với Xích Uyên Ma Tôn!
Dù là Phong Tùy Vân, cũng hiểu được Diệp Húc thật sự có chút không lý trí. Lấy ý kiến của hắn hẳn là cùng những Thần Hoàng, Thánh Hoàng này ngồi xuống chậm rãi thương lượng, ra sức tranh đoạt ưu đải. Đám người Lăng Tiêu Thái tử có thể sẽ lùi một bước, cũng có thể là lùi hai bước, cùng lắm thì hắn cùng với Diệp Húc đều không cần những quan tài của Vu Tổ Thần Vương, chỉ cần gốc thần thụ này là được.
Chỉ có Hao Thiên Khuyển đối với Diệp Húc tin tưởng mười phần, con phá cẩucủa này kích động run rẩy, kêu la muốn đánh chết "Mấy tên Thần Vương", nếm thử hương vị Thần Vương.
Phong Tùy Vân đứng ở kế bên con phá cẩu, chỉ cảm thấy từng đạo ánh mắt lợi hại hướng qua bên này, tất cả đều tràn ngập sát khí, thì thầm nghĩ không ổn trong lòng: "Con chó này của Diệp huynh trừ tham ăn ra, chỉ sợ còn có tác dụng hấp dẫn cừu hận. Nếu cùng đường, đem con phá cẩucủa này ném ra, lấy lực hấp dẫn con phá cẩu của này, địch nhân khẳng định trước tiên đều sẽ công kích con chó này, thuận tiện cho mình đào thoát..."