Trong một khoảng thời gian ngắn, lúc này đã có năm vị thần tử tụ tập, mỗi người lúc trước đều che dấu tu vi của mình, tuy nhiên sau khi tiến vào Tiểu Nguyên Giới, liền giải phóng tu vi, không kiêng sơ gì phóng thích hơi thở Thánh Hoàng
Những người này thực sự không phải là toàn bộ thần từ, còn có các thần tử ở các hướng khác tới đây.
Tuy nhiên giữa các thần tử này cũng không hề có ân oán, ở giữa bọn họ vốn là một loại quan hệ cạnh tranh, ở loại địa phương như Tiểu Nguyên Giới này, là không chết không ngừng.
Mọi người lâm vào một không khí trầm mặc, Đạo Môn cao ngất, không người nào nguyện ý trong lúc này ra tay với Diệp Húc, cho dù bọn họ có đoạt được Thái Thanh linh
mạch, cũng sẽ trớ thành cái đích cho mọi người bắn tên vào.
Mặc dù là bộc lộ tài năng, Ba Vũ Thần cũng tự nghĩ không có đủ thực lực đối mặt với cả mấy người vây công.
Khí thế của bọn họ ngưng kết, hơi thở Thánh Hoàng chậm rãi, thậm chí từ trong Thánh sơn lao ra, Hao Thiên Khuyển cái con viễn cổ cự thú này cũng kinh hồn bạt víạ, quỳ rạp trên đất thành một đống, không dám nhúc nhích.
"Thiếu chủ Thanh Hiên Thần phủ Phó Tây Lai, Thái La Thiên cung Nguyên Đạo Thái từ, thần tổ Vương Đình Ba Vũ Thần, Tạo Hóa Môn Phong Tùy Vân, thêm nữa ta Thiên Thần Tử, cộng lại là năm vị Thánh Hoàng."
Thiên Thần Tử cười lạnh một tiếng, ánh mắt đảo quanh ở trên thân mọi người, duy chi
có thèm không để mắt đến Diệp Húc, cười nói: "Mà Thái Thanh linh mạch chi có một đường, chúng ta năm người phân chia như thế nào?"
"Vị huynh đài lạ mặt này, không biết có phải vị ấy là cao thủ Thần Vương phái tới?" Phó Tây Lai nhìn về phía Diệp Húc, ánh mắt loan thành trăng lười liềm, cười nói.
Nguyên Đạo Thái tử quay về ngồi lên chiến xa, đề phòng nghiêm ngặt, cười lạnh nói: "Mặc kệ ai phái hắn đến, giết ái phi của ta, đều chi có một con đường chết!"
"Ta chi muốn Thái Thanh linh mạch, ai cản đường của ta, thì chi còn đường chết!" Ba Vũ Thần sát khí tận trời.
"Chi có Vu Tổ có tư cách có được Thái Thanh linh mạch, Phong mỗ cũng rất muốn tranh một phần." Phong Tùy Vân cười nói.
Bọn họ nói thế nhưng không có ra tay, điều này ra ngoài ý nghĩ của Diệp Húc. Tuy nhiên ở tình lý này thì vô luận là ai cướp lấy Thái Thanh linh mạch, chi sợ đều phải đối mặt bốn người khác công kích. Bốn đại thần, bốn đại Thánh Hoàng công kích, không phải chuyện đùa, bọn họ không ai tự nghĩ có thể nắm chắc toàn thân trở về.
"Muốn đánh lại không đánh, các ngươi này thần ý muốn như thế nào?"
Diệp Húc vẫy tay thu hồi Hao Thiên Khuyển, thân hình vừa động, bước từng bước ra, chân to hạ xuống, đạp ở phía trên hư không. Đạp ra từng đường cấm văn, cấm ngân, đạo văn, đạo ngân, những hoa văn kỳ lạ này giống như xiềng xích, nhảy động trên không trung, tổ hợp thành một đám thế giới.
"Mấy vị, nếu các vị muốn đứng ở chỗ này nói chuyện phiếm Diệp mỗ không có thời gian cùng các người cãi cọ!"
Đông!
Hắn một chân hạ xuống, liền có một thế giới sinh ra, liên tục bước ra hơn mười bước, chi thấy một đám thế giới sinh ra, không ngừng đối kháng với cấm chế vô hình trong hư không.