Nghe Diệp Húc nói như vậy, vị thiếu niên mi thanh mục tú kia do dự hạ xuống chần chờ một lát. Diệp Húc cũng không vội, đứng ở ngoài đại cấm do người này bày ra, yên lặng chờ đợi hắn trả lời.
"Người này tuổi tác thoạt nhìn so với ta còn muốn nhỏ hơn một chút, thực lực cũng không kém, hẳn là một cường giả, trên người y chắc chắn là cũng có không ít bảo bối."
Ánh mắt thiếu niên kia lóe sáng, một đám ý niệm trong đầu hiện lên, y thầm nghĩ: "Trước hết ta cho hắn một ít ngon ngọt, dùng một kiện bảo vật lừa hắn nhập cấm, sau đó kết liễu tánh mạng của hắn, chẳng những có thể thu hồi bảo vật, mà còn có thể lấy hết bảo vật trên người hắn làm của mình."
Nghĩ đến đây, vị thiếu niên mi thanh mục tú này lấy ra một kiện cấm bảo, hữu khí vô
lực nói: "Huynh đài, ngươi cũng không nên gạt ta mà lấy đi bảo vật của ta, ngươi nên biết thân phận không bình thường của ta. Ta chính là thiếu chủ Thái La Thiên cung, nếu là ngươi lừa gạt lấy đi bảo vật của ta mà không cứu ta, trên dưới Thái La Thiên cung ta, khẳng định sẽ không bỏ qua cho ngươi, nhưng nếu ngươi cứu ta một mạng, Thái La Thiên cung ta tất có hậu tạ."
Diệp Húc nhìn món cấm bảo bật cười, lắc đầu nói: "Huynh đệ, Thái La Thiên cung ngươi cũng quá keo kiệt đấy! Rõ ràng là chi cấp cho thiếu chủ một kiện cấm bảo, ngay cả ta cũng không nhìn được. Cái ngươi gọi là bảo vật, với ta mà nói chính là cho chó ăn thức ăn của chó, bảo vật này có đáng giá hay không? Nếu ngươi không có gì để nói, thì tiểu đệ cũng chi có thể nói xin lỗi, cứu sống, chữa thương mấy loại chuyện này, tiểu đệ không mấy hứng thú..."
Thiếu niên mi thanh mục tú kia ánh mắt lóe lên, thầm nghĩ: "Ngay cả cấm bảo cũng
thấy chướng mắt, lấy ra cho chó ăn, người này hẳn là thân gia giàu có, còn ở trên dự đoán của ta. Xem ra hắn đúng thật là một đại chủ, bảo vật trên người nhất định không phải tầm thường."
"Vị huynh đài này, thế ngươi muốn bảo vật gì?"
Diệp Húc nghe vậy, tinh thần chấn động, cười nói: "Ta đây vừa nhìn thấy bảo vật là tâm địa liền mềm nhũn, tuy nhiên ta cũng không cần vu bảo của ngươi, chi cần một ít thần liệu. Thực không dám giấu giếm, tiểu đệ đang tính luyện chế thánh bảo, phải cần thần liệu rất nhiều. Trong Tiểu Nguyên Giới thần liệu tuy rằng không ít, nhưng từng cái từng cái đều phải tìm tòi thật sự mất quá nhiều thời gian. Huynh đệ, nếu ngươi có thể giúp đờ cho một ít, như vậy thì không có gì tốt hơn."
Khóe mắt thiếu niên kia run lên, đột nhiên từng khối từng khối thần liệu bay lên
hướng về phía Diệp Húc, hơi thở mong manh, nói: "Huynh đài, ngươi thu lấy số thần liệu đó rồi mau tới cứu ta, ta chi sợ là không kiên trì được thời gian bao lâu nữa..."
"Đại La tiên kim, Thần La tiên nhường, Thiên Long mộc, Tử Phủ huyền tình..."
Diệp Húc liếc mắt một cái, cảm thấy quá đỗi vui mừng, vẫy tay thu hồi ngay lấy số thần liệu đó, trên người thiếu niên này thần liệu nhiều, chất lượng cao, thật sự ra ngoài dự liệu của hắn.
Diệp Húc đối với mấy cái Cửu Thiên Huyền Kim hiểu biết không nhiều lắm, bởi vậy sau khi tiến vào Tiểu Nguyên Giới tim tòi thần liệu đều là đại khái theo tính chất mà làm, gặp được liền thu lấy, cho nên trong đó có rất nhiều thần liệu chất lượng thấp.