“Tổ sư huynh, người muốn mắng Thiên Hậu, e rằng chính là huynh!”
Chân Thiên Công vị lão nhân mặc hồng bào đối đáp không khoan nhượng, cao giọng nói: “Thiên Hậu nương nương, Tổ Nhược Hải rõ ràng là gian tế của thế lực khác, muốn gây bất lợi cho nương nương, vẫn mong nương minh xét, diệt trừ hậu hoạ.”
“Chân Thiên Công, ngươi kéo bè kết phái, chèn ép người khác, mưu đồ gây rối, là tội đáng bị tru diệt!”
“Tổ Nhược Hải, lời này của ngươi sai rồi, một câu nói cũng lôi luôn cả ta vào mắng, Tịch Phong Đào ta cùng Chân Thiên Công giao hữu không tồi, nhưng kéo bè kết phái, cách nói này có chút nặng lời rồi.”
“Tịch lão quái, Tổ sư huynh còn chưa chỉ mặt gọi tên, ngươi tự mình nhảy vào, rõ ràng là có tật giật mình, không đánh đã khai!”
…
Trong Ngọc Hư Cung, mùi thuốc súng ngày càng nồng, chỉ thấy đám người trong Ngọc Hư Cung phân thành hai ba phe cánh, đả kích lẫn nhau, chỉ trích đối phương, ầm ĩ đến mức không thể can ngăn.
“Chư Công, tiên đế vừa mới qua đời, các ngươi liền muốn làm khó một quả phụ sao?”
Thiếu phụ ngồi trên bảo toạ mang phong thái mẫu nghi thiên hạ, nhẹ nhàng lắc đầu, cười lạnh nói: “Những người này, bất kể là gian thần do các Thần Vương Đế Quân phái đến giám sát, Ngọc Hư Cung ta đều sẽ thu nhận, nếu không giết hết cả đám này, bọn chúng sẽ lại phái đến đám khác, không chịu chấm dứt. Chân Thiên Công, chuyện này giao cho ngươi toàn quyền phụ trách, không được phép có sai sót!”
Đám người Ngọc Hư Cung đưa mắt nhìn nhau, im lặng không nói gì.
Thiên Hậu đứng dậy, quan sát mọi người, cười lạnh một tiếng, lòng biết rõ trong số những nguyên lão của Ngọc Hư Cung không thiếu những kẻ hai lòng, có kẻ có dã tâm vấn đỉnh Đế vị, có kẻ lại ủng hộ Thần Vương Đế Quân khác, lúc này mới phong khinh vân đạm nói: “Chư Công, Thương Thiên Đế Tôn là Thương Thiên Đế Tôn, bản cung là bản cung! Thương Thiên Đế Tôn tuy đã chết nhưng bản cung cũng không phải là nữ nhân dễ chọc vào, các ngươi nếu biết an phận một chút, thì sẽ không có chuyện gì, nhưng nếu như không an phận, bản cung cũng không ngại giết gà doạ khỉ!”
Rất nhiều nguyên lão của Ngọc Hư Cung khẽ rùng mình, vị Thiên Hậu này thoạt nhìn có vẻ yếu đuối, nhưng lại là một nữ nhân vô cùng lợi hại, nghe đồn cái chết của kẻ tồn tại cấm kỵ kia, cũng có liên quan đến nàng!
Thương Thiên Đế Tôn có thể thống trị cửu thiên thập địa tam thiên thế giới cũng có một phần công phò trợ của nàng.
“Các ngươi nếu như biết an phận, tương lai thiên địa này nhất định sẽ cải huyền dịch xí, thay đổi triều đại, nói không chừng các ngươi sẽ là nguyên lão lưỡng triều, trợ giúp Thiên đế. Nhưng nếu tâm mang quỷ thai, e rằng sau này sẽ chết không có chỗ chôn thân!”
Thân hình Thiên Hậu càng lúc càng mờ nhạt, hoà dần vào hư không, biến mất không thấy gì nữa, bởi vì ngồi trên bảo toạ lúc nãy chỉ là một bộ phân thân của nàng, giờ phút này phân thân được triệu hồi tự khắc sẽ biên mất.
Còn về chân thân của nàng rốt cuộc ở nơi nào thì không ai biết được.
Tịch Phong Đào khẽ nhíu mày, cười nói: “Chân sư huynh, ngươi lấy Vu Hoàng sách ra, xem thật kỹ lưỡng trong đám người này, chẳng lẽ thật sự đều là gian tế, không có một ai thân thế trong sạch?”