“Đáng tiếc Tây Vương Mẫu sinh không gặp thời, tự mình kết liễu, nếu không một khi người tiến vào Thiên giới, với tư chất của người, chẳng cần mất thời gian mấy năm liền có thể vấn đỉnh Vu Tổ, tương lai thậm chí tu thành Thần Vương đều không thành vấn đề.”
Bà chính là bị Thương Thiên Đế Tôn bức tử, cái chết của bà, luôn khiến Diệp Húc than oán, cảm thấy vô cùng đáng tiếc.
Hắc Thiên Ma Tôn nghiêm mặt nói: “Tiểu lão đệ, bất kể nói thế nào, ở cùng với ngươi lão mặc dù luôn gặp nguy hiểm nhưng cuối cùng vẫn là chưa bỏ mạng, còn dựa vào ngươi thoát thân tìm đường sống. Phần ân đức này, lão Hắc ghi nhớ trong lòng, chúng ta từ biệt tại đây, ta có một tấm Thiên Giới Địa Lý đồ, trong đó có vị trí của ma vương cốc ta. Nếu như ngươi hồi tâm chuyển ý, ma vương cốc ta lúc nào cũng hoan nghênh ngươi.”
Hắn tế khởi một trang Thiên Giới Địa Lý đồ, lơ lửng trước mặt Diệp Húc, lập tức liền xoay người rời đi.
Diệp Húc cao giọng cười nói: “Đại Hắc Thiên, đa tạ ngươi đã chỉ bảo, sau này nếu ma vương cốc ngươi gặp đại nạn, không thể tiếp tục sinh tồn, có thể đến nương nhờ ta, ta sẽ che chở các ngươi!”
Hắc Thiên Ma Tôn hơi chững lại, lắc lắc đầu, miệng khẽ lẩm bẩm điều gì đó.
“Hắc Thiên Ma Tôn, cũng là một hảo hán quang minh lỗi lạc…”
Diệp Húc nhìn theo gã rời đi, triển khai Thiên Giới Địa Lý đồ, cẩn thận quan sát, tìm vị trí mình đang đứng, trong lòng cả kinh: “Chỗ này cư nhiên vẫn là địa giới của Tạo Hoá Môn, ta từ Tạo Hoá Môn chạy đến Thất Thánh thành, lại từ Thất Thánh thành chạy đến đây, ước chừng cũng phải vượt qua cả mấy chục tỷ dặm, không ngờ rằng vẫn chưa ra khỏi phạm vi thống trị của Tạo Hoá Môn!”
Trong Thiên Giới Địa Lý đồ, Tạo Hoá Môn chỉ chiếm cứ một khoảng không lớn, ngoài Tạo Hoá Môn còn có thêm các môn phái cùng nhiều thế lực khổng lồ, thậm chí trong tỷ vạn tinh không trên Thiên giới còn có từng toà kiến trúc khổng lồ giống như thiên cung.
Với tu vi hiện nay của Diệp Húc, triển khai Lưu Quang ấn e rằng cũng phải cả mấy chục năm thậm chí cả trăm năm mới có thể đi hết toàn bộ Thiên giới.
Thiên giới rộng lớn vô cùng, tấm bản đồ Hắc thiên Ma Tôn đưa cho hắn chỉ là một góc của trung ương Quân Thiên thần giới, còn chưa được nổi một phần trăm.
Ngoài trung ương Quân Thiên thần giới, còn có bát đại Thiên giới khác, chỉ cần một Thiên giới cũng rộng lớn hơn cả ba nghìn thế giới gộp lại.
“Thống chị cửu thiên thập địa tam thiên thế giới, trở thành Thiên đế của những giới này thất khiến người ta sục sôi nhiệt huyết, khó trách có nhiều Thần Vương Đế Quân phấn đấu quên mình, tranh đoạt đế vị…” Diệp Húc lẩm bẩm.
Ta tiến vào Thiên giới, chưa quen cuộc sống nơi đây, chỉ có Ứng sư huynh, Tinh đế, Ma Hoàng cùng Hạnh Tông chủ bốn vị cố nhân này, không biết hiện giờ bọn họ rốt cuộc ở nơi nào?”
Bích luỹ giữa Thiên giới cùng ba nghìn thế giới hoàn toàn không kiên cố như người ta thường nghĩ, chỉ cần dưới hạ giới có người gọi tên Diệp Húc, hắ liền lập tức có thể cảm nhận được, phân thân trở về.
Nhưng hư không trên Thiên giới lại vô cùng chắc chắn, chỉ có đẳng cấp đỉnh cao Thánh hoàng như Tào Khê Tông mới có thể đánh phá hư không, có điều ngay cả là Tào Khê Tông cũng không thể dùng một tôn phân thân để phá vỡ hư không, điều này e rằng chỉ Vu Tổ mới có thực lực như vậy.