Hắc Thiên Ma Tôn cũng chỉ liếc nhìn một cái liền biết được một kích này của Tào Khê Tông, bản thân ngăn không nổi tiếp cũng không xong, nếu như cố đón đỡ thì chỉ có một con đường chết!
Một kích này của Tào Khê Tông không hề thua kém một kích của Tạo Hoá Môn chủ. Tạo Hoá Môn chỉ chỉ là thức vu pháp của thân ngoại hoá thân, còn Tào Khê Tông lại là đích thân ra y, dốc hết toàn lực, mặc dù không được phong kinh vân đạm như Tạo Hoá Môn chủ, nhưng lại bá đạo vô cùng.
“Lại trúng quỷ kế của tên tiểu tử này…”
Hắc Thiên Ma Tôn bất chấp nhìn một kích của Tào Khê Tông giáng xuống, trong lòng không khỏi thầm hối hận, tại sao lại cứ phải ở cùng một chỗ với tên tiểu tử Diệp Húc.
Từ khi gặp phải hắn, bản thân Hắc Thiên Ma Tôn chưa từng lúc nào được hài lòng. Đầu tiên là vô duyên vô cớ bị Tạo Hoá Môn chủ truy sát, sau dó lại bị Nhạn Đãng thất thánh vây khốn, đến giờ lại bị Tào Khê Tông đuổi giết, cơ hồ không có lúc nào ngừng nghỉ.
Có điều, tốc độ của Diệp Húc quả thực rất nhanh, một kích của Tào Khê Tông vẫn chưa hề đâm trúng hai người bọn họ, chỉ là sượt qua người. Hắc Thiên Ma Tôn gầm rống, Hắc Đế ma môn vừa xuất hiện liền bị uy năng tản phát ra từ Hình Thiên kích đánh tan. Gã lập tức tế khởi Bát Bảo Kim Luân đối kháng, chỉ thấy bộ Thánh bảo này vừa ra liền bị dư uy của Hình Thiên kích xung kích đến đầy vết nứt.
Hắc Thiên Ma Tôn trong lòng thầm sót, đột nhiên phát hiện ra tốc độ của Diệp Húc dần dần thay đổi, không khỏi vừa mừng vừa sợ, lại lấy làm lạ: “Tu vi của tên tiểu tử này không ngờ lại đang không ngừng tăng lên!”
Tu vi của Diệp Húc đích thực đang không ngừng tăng lên, trong ngọc lầu của hắn, ngọc thụ không ngừng dẫn dắt tiên linh hoá thành tu vi của hắn, sau khi đến Thiên giới, lượng hấp thu bài tiết của hắn, cơ hồ đạt đến cấp bậc Thánh Hoàng.
Tu vi của hắn tăng lên, thực lực nâng cao, tốc độ cũng trở nên càng ngày càng nhanh. Tào Khê Tông liên tiếp xuất hai kích, nhưng cũng chỉ lướt qua người hắn, không thể đâm trúng hai người, ngược lại khoảng cách giữa bọn họ càng ngày càng lớn.
“Một tên nhị phẩm Vu Hoàng, một tên tứ phẩm Thánh Hoàng, vậy mà muốn thoát khỏi tay ta s, tốc độ trong chớp mắt tăng đến cực điểm, lưu quang chợt loé, biến mất không thấy gì nữa.
“Tốc độ khá lắm!”
Hắc Thiên Ma Tôn thấy Diệp Húc toá thành một đạo lưu quang biến mất, không khỏi biến sắc, liền đó toát mồ hôi lạnh: “Lão tại sao vẫn còn ở đây…”
Tốc độ của Diệp Húc quả thật quá nhanh, không thể khiêng gã theo cùng liền quăng gã ở chỗ cũ.
Tráng ngưu ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Hình Thiên kích hạ xuống, không khỏi thầm than một tiếng: “Mạng ta xong rồi…”
Vù!
Một đạo lưu quang lướt qua, gào thét bay tới, tóm lấy cổ chân Hắc Thiên Ma Tôn, lại gào thét bay đi, biến mất không thấy gì nữa, Hình Thiên kích giáng xuống, chém nứt hư không, khiến không gian cả mấy chục vạn dặm bị huỷ diệt.