Vào thời khắc Hắc Thiên Ma Tôn bị Diệp Húc ném đi, gã đột nhiên ra tay, tung ra tất cả thủ pháp, Ma Môn cũng Bát Bảo Kim Luân lần lượt bay lên, áp về phía Nhạn Đãng thất thánh, Bát Bảo Kim Luân thình lình tách ra làm tám phần, bảo bình, hoa cái, song côn ngư, hắc liên, đại toàn loa, cát tường kết, tôn thắng tràng, cùng với kim luân chấn động cắt chém, khiến tám người đều bị bao vây bên trong.
“Hai tên ma đầu, quả nhiên không cam tâm bó tay chịu trói!”
Nhạn Đãng thất thánh đại nộ, từng người ra tay ngăn cản, mặc dù thủ lĩnh thất thánh Tào Khê Tông không xuất hiện, nhưng sáu vị khác đều là những cường nhân không thể coi thường, chỉ cần một người cũng đủ để chống lại Hắc Thiên Ma Tôn, huống hồ là cả sáu người cùng ra tay.
Có điều Hắc Thiên Ma Tôn chia ra tấn công vào mỗi người, lại khiến cho ngũ thánh Dương Thì, lục thánh Từ Phương và thất thánh Từ Hoằng, những người chưa phải là Thánh hoàng có chút luống cuống chân tay, tu vi của bọn họ mới luyện đến cảnh giới đỉnh cao Vu Hoàng nên Hắc Thiên Ma Tôn đặc biệt chiếu cố, bảo bình định trụ Dương Thì, khiến hắn không thể nhúc nhích, Ma Môn liền đó đâm đến, rõ ràng là muốn nghiền hắn thành thịt vụn, xử lý một tên trước rồi tính tiếp.
Còn Từ Phương thì phải đối phó với tôn thắng tràng cùng song côn ngư, một bộ đại kỳ chuyển động, hai con côn ngư trái phải đánh tới. Từ Hoằng lại phải đối mặt với cát tường kết và đại toàn loa, hai bộ Thánh bảo này vô cùng kỳ lạ, cát tường kết chính là một sợi dây thừng hoàng kim, giống như một con rắn quấn tới, chỉ một thoáng đã khoá trụ cổ của hắn, thắt càng lúc càng chặt, khiến hắn đứng im bất động.
Còn đại toàn loa lại là một ống tù và cực lớn, không cần gió tự mình thổi, ô ô vang dậy, thổi ra những âm thanh vô cùng nhức não, chấn đến mức Từ Hoằng hồn bay phách tán.
Còn về phần hoa cái, hắc liên cùng kim luân ba bộ Thánh bảo này lại đang công kích về phía ba vị thánh khác, Hắc Thiên Ma Tôn sở dĩ làm như vậy chính là bởi vì muốn giết kẻ yếu trước, khiến những người khác phải vội vàng ứng cứu, làm loạn đội hình Nhạn Đãng thất thánh, mưu đồ phá vây.
“Đại Hắc Thiên, ngươi quả nhiên thâm hiểm!”
Ba vị thánh khác vô cùng phẫn nộ, vội vàng đẩy lui hoa cái, hắc liên cùng kim luân, Dương Thọ Công râu bạc phất phơ bay lượn, quát lớn: “Ta đến chặn Đại Hắc Thiên và Xích Uyên, các đệ đến cứu lão ngũ, lão lục cùng lão thất đi!”
Trương Phong, Lục Đình hai vị Thánh hoàng lập tức ra tay cứu đám người Dương Thời, tránh để bọn họ bị Hắc Thiên Ma Tôn giết chết.
“Phá Quân Sơn!”
Dương Thọ Công quát lớn, một toà đạo môn thình lình xuất hiện, y đứng dưới đạo môn, một toà thánh sơn từ trong người bay ra, càng ngày càng lớn, đâm ngang về phía Hắc Thiên Ma Tôn, cười lạnh nói: “Đại Hắc Thiên, Xích Uyên, hôm nay hai tên ma đầu các ngươi kẻ nào cũng đừng hòng trốn thoát!”
Hắc Thiên Ma Tôn ha ha cười lớn: “Dương lão quỷ, dựa vào một mình ngươi mà muốn cản ta sao!”
Phá Quần Sơn ầm ầm đâm đến, bộ Thánh bảo này hiện đầy đạo văn đạo ngân, được Dương Thọ Công vị Thánh hoàng này tế khởi, sức mạnh uy năng hoàn toàn có thể sánh ngang với Hắc Thiên Ma Tôn ở trạng thái toàn thịnh.