Tạo Hoá Môn chủ mặc dù là một nữ nhân, nhưng thực lực lại mạnh đến mức khiến cho Thánh hoàng chỉ có nước ngửa mặt trông lên, một tôn hoá thân của nàng đứng sừng sững ở trước cửa, trong cửa một cánh tay như ngọc tựa hồ vô cùng yếu đuối nhưng lại có thể ngưng tụ đạo vận, đại đạo trong tay lưu chuyển, khiến mọi người phải ngước lên.
Một chưởng khẽ xuất ra liền lay động hai toà đạo môn cùng Thánh bảo của hai vị đại Thánh hoàng, giam cầm hư không trong thiên giới, thiên địa tạo hoá, nằm gọn trong tay.
Đây chính là Tam Thần Vương cảnh, thực lực của Vu Tổ!
Hắc Thiên Ma Tôn thấy Diệp Húc xông ra chỗ mình, trong lòng lập tức biết là không xong liền quay người chạy trốn, nhưng tốc độ của Diệp Húc còn nhanh hơn gã, trong chớp mắt liền đã đuổi được gã, hai người sóng vai bỏ chạy.
“Ngươi chết thì cũng chết rồi, tại sao còn muốn luy luỵ lão?
Hắc Thiên Ma Tôn nhe răng cười, đột nhiên thò tay tóm lấy Diệp Húc, vác trên vai chặn ở phía sau, ha ha cười nói: “có ngươi chắn Tạo Hoá Môn chủ, lão đây liền có thể có đường sống rồi!”
“Đại Hắc Thiên, ta với ngươi không thù không oán, chỉ là tiện đường mà thôi, hà tất phải làm tổn thương hoà khí?”
Diệp Húc thò tay, nắm lấy mớ lông lùm xùm trên đầu Hắc Thiên Ma Tôn, một cánh tay khác túm lấy thịt sau gáy hắn, xoay người thật mạnh, đổi ngược lại đem hắn nhấc lên, tiếp đón ngọc thủ của Tạo Hoá Môn chủ.
Thân thể của hắn, trải qua sự gia cố của Di La Thiên Địa tháp và ngọc lầu hai bộ đại cấm bảo, nên so với Hắc Thiên Ma Tôn còn mạnh mẽ hơn rất nhiều, không ngờ lại có thể phản chế lực lượng áp chế của Hắc Thiên Ma Tôn một cách dễ dàng.
Hắc Thiên Ma Tôn đầu óc mơ hồ, bị Diệp Húc vác ngửa mặt lên trời, nhìn thấy ngọc thủ của Tạo Hoá Môn chủ giáng xuống, lập tức cười dữ tợn một tiếng, thò tay túm lấy tóc Diệp Húc, cười hắc hắc nói: “Tiểu tử thối, thân thể của cươi quả thực rất mạnh, có điểu pháp lực của lão đây lại hơn ngươi, bây giờ ngươi cũng lên đây cho ta!”
Gã một tay tóm lấy tóc Diệp Húc, định bắt chước theo đem Diệp Húc nhấc lên chặn ngọc thủ của Tạo Hoá Môn chủ để cho bản thân có thể trốn thoát.
Có điều, gã đúng là đã bắt được tóc của Diệp Húc nhưng Diệp Húc lại dùng pháp lực, chỗ tóc trên đầu đột nhiên đứt gãy, lộ ra cái đầu trọc sáng loáng.
“Tiện nhân!”
Hắc Thiên Ma Tôn hoảng loạn, giơ tay tóm lung tung, đụng được vào quần áo của Diệp Húc, trong lòng mừng rỡ, lập tức chỉ nghe thấy một tiếng rách soạt, áo của Diệp Húc bị hắn xé tung, rách ra một mảnh lớn.
Hắc Thiên Ma Tôn chớp chớp mắt, thầm ai thán: “Được lắm, lão đây thế nào mà lại gặp phải một thằng gian xảo như ngươi, Xích Uyên thằng nhãi này chết không oan…”
Diệp Húc chính là Vu Hoàng, hư không tạo vật, quần áo hắn chế tạo ra tuyệt đối không phải là thứ có thể dễ dàng xé rách, thậm chí một kích toàn lực của Vu Hoàng cũng chưa chắc có thể công phá nổi quần áo của hắn, Hắc Thiên Ma Tôn có thế túm rách tất nhiên là do dụng ý của Diệp Húc, nhằm khiến gã không có chỗ bám víu.
Hai tay Hắc Thiên Ma Tôn quờ quạng lung tung, Diệp Húc hừ lạnh một tiếng, một cánh tay tiếp tục nắm chặt thịt sau gáy gã, tay kia buông lỏng túm lông, móc chặt lấy xương bả vai gã, không để gã cử động linh tinh, tiếp tục hướng phía trước chạy điên cuồng, hi vọng có thể né được công kích của Tạo Hoá Môn chủ.