Hắc Thiên Ma Tôn phi thân rời khỏi Nguyên Dương thế giới, đi vào nơi vô cực.
Đế Tuệ giận dữ, hận đến nghiến răng nghiến lợi. Vô duyên vô cớ phải đánh nhau với một tên Thánh Hoàng cường tránh như trâu, nếu không phải tu vi hắn đã đạt tới Thánh Hoàng, lại tinh thông Chư Thiên Thần Vương Công Đức ấn, cho dù không địch lại được thì vẫn có thể thoát thân, e là sẽ bị con trâu cường tránh này đánh chết tại chỗ.
Vị Hắc Thiên Ma Tôn này không cần biết đúng sai, đi đến liền ra tay, khiến hắn ngay cả cơ hội biện giải cũng không có, mà có biện giải thì chắc gì kẻ này đã chịu nghe.
Chỉ có dao động trận chiến giữa Diệp Húc và Xích Uyên truyền đến Nguyên Dương thế giới, gã mới phẫn nộ hô một câu “Chẳng lẽ ta đánh nhầm người”, một chút thành ý xin lỗi cũng không có.
“Cái đám xuất thân từ Bát đại Ma giới đều là lũ khốn. Xích Uyên Ma Tôn là vậy, Hắc Thiên Ma Tôn cũng thế!”
Đế Tuệ cũng lao ra khỏi Nguyên Dương thế giới, liếc về phía nơi Diệp Húc và Xích Uyên Ma Tôn chiến đấu. Hắc Thiên Ma Tôn đã đứng ở đó xem xét, chỉ thấy hai đạo lưu quang quay cuồng đánh đánh đấm đấm trong nơi vô cực, cả trời đều là cấm văn, đạo văn và đạo ngân.
Nơi hai người giao thủ thường vọt lên những ấn pháp kỳ quái, như là những thế giới, rực rỡ muôn vẻ. Thế giới biến mất lại bộc phát ra luồng năng lượng mạnh mẽ đến cực điểm.
Lại có những tòa đạo môn bay lên, còn có một đạo hà quang như rồng như rắn quấn lấy.
Diệp Húc giao thủ với Xích Uyên Ma Tôn so với tình hình Đế Tuệ giao thủ Hắc Thiên Ma Tôn còn thảm thiết, còn đồ sộ hơn hẳn.
Dù sao Hắc Thiên Ma Tôn và Đế Tuệ không có chiến đấu đến mức không chết không thôi, mà Diệp Húc và Xích Uyên thì lại muốn phân ra sinh tử.
“Lợi hại! Trong ba nghìn thế giới còn có bậc cường giả như này, lại có thể tương xứng với Thánh Hoàng!”
Hắc Thiên Ma Tôn cười ha ha, gào thét truy kích lên phía trước, cười nói: “Bậc nhân vật thế này, nhất định phải tự mình đi gặp một lần!”
Đế Tuệ nghĩ nghĩ rồi cũng đi theo, sánh ngang gã.
“Kỳ quái, chẳng phải kẻ này là vị cấp Vu Tổ ở thế giới Vu Hoang kia sao?”
Hắn nhận ra Diệp Húc, thầm tò mò: “Nhân vật cấp Vu Tổ nếu muốn tiêu diệt Thánh Hoàng thì chỉ một chiêu là đủ! Sao kẻ này lại tương xứng với Xích Uyên Ma Tôn?”
Hắn vẫn cho Diệp Húc là cường giả cấp Vu Tổ nên mới không có dị động, lúc này thấy tình hình giao chiến giữa Diệp Húc và Xích Uyên Ma Tôn, không khỏi khiến hắn hoài nghi.
Nhưng chiến lực mà Diệp Húc thể hiện ra kia không hề tầm thường, có thể tương xứng với hắn và Xích Uyên Ma Tôn, khiến cho hắn phải cảnh giác.
“Ba nghìn thế giới, nhân tài xuất hiện lớp lớp, ngọa hổ tàng long. Thống nhất những thế giới này cũng không đơn giản.”
Hắn thầm cảnh giác, liếc Hắc Thiên Ma Tôn một cái, thầm nghĩ: “Trong ba nghìn thế giới có rất nhiều kẻ có thế lực rất lớn ở Thiên giới. Tỷ như trong Bát đại Ma giới kia, đã sinh ra tám vị Thánh Hoàng.”
Trong Bát đại Ma giới, Đại Hắc Thiên và Xích Uyên Ma Tôn chính là hai trong số đó, còn sáu đại Thánh Hoàng khác có thực lực hơn hẳn Đại Hắc Thiên và Xích Uyên Ma Tôn.
Thậm chí, có người đã tu luyện tới bước sắp mở ra đạo môn, trở thành Vu Tổ.