Trong Bảo hồn giới của Huyền U Thánh Hoàng đồ, một tôn Thánh Hoàng bị trấn áp trong Thái Dương Thần Lô gào thét liên tục. Trong lò, Diệp Húc giơ một ngón tay điểm một cái, xuyên thủng mi tâm của Thánh Hoàng cấm pháp phân thân, đủ loại đạo văn đạo ngân chen vào trong mi tâm bị vỡ kia, gạt bỏ thần thức!
Hắn không chỉ lấy được Huyền U Thánh Hoàng đồ từ Ung Hoàng, đồng thời cũng lấy được nhiều cấm bảo của Thánh Ung hoàng triều, nhưng tiếc là chỉ có tu luyện cấm pháp tương ứng thì mới tế được những cấm bảo đó lên.
Nếu không tu luyện pháp môn tương ứng thì lại càng thêm khó khăn, tuy cũng có thể thúc giục nó nhưng tiêu hao gấp bội pháp lực.
Không chỉ như vậy, linh hồn trong cấm bảo sẽ tùy lúc làm hại đến sự an nguy của chủ nhân. Vì để an toàn nên Diệp Húc đã gạt bỏ thần thức trong Vu Hoàng cấm pháp phân thân của những cấm bảo đó, cho dù là hoàng tộc Thánh Ung hoàng triều đến thì cũng chẳng thể nào thu hồi những bảo vật này được.
Hắn quét sạch toàn bộ cấm bảo một lần, chỉ còn lại Huyền U Thánh Hoàng đồ là chưa gạt bỏ thần thức của Huyền U Thánh Hoàng.
Diệp Húc sắp rời đi thế giới Vu Hoang, sao có thể không để lại cho Hoàng Tuyền Ma Tông, Tô Kiều Kiều và Phượng Yên Nhu một món của cải?
Những cấm bảo cùng cả Huyền U Thánh Hoàng đồ đó đủ để đảm bảo an toàn cho Hoàng Tuyền Ma Tông, cho dù Vu Hoàng có đến thì cũng có thể thoải mái ứng phó.
Không chỉ như vậy, Diệp Húc còn để lại ở tổng đàn Hoàng Tuyền Ma Tông nửa cái Tiên Linh mạch, để cho Tô Kiều Kiều và Phượng Yên Nhu, thậm chí cả đám người Triều Công Thiều Vinh Lâm có thể dùng Tiên Linh mạch để tu luyện.
Có người nói, một hoàng triều mà chiếm cứ tài nguyên phong phú đến cực điểm, ngay cả một con heo cũng có thể trở thành Vu Hoàng.
Nay của cải của Diệp Húc đã vượt xa một hoàng triều, gần như ngang với của cải của một thế giới. Nếu tương lai mà Hoàng Tuyền Ma Tông không xuất hiện mấy vị Vu Hoàng, kia thật đúng là ngay cả heo cũng không bằng.
“Huyền U Thánh Hoàng, ngươi đã sớm chết, chỉ còn tôn phân thân này là còn sống, giữ được một chút trí nhớ của ngươi, nhưng phân thân của ngươi cũng chết đi!”
Diệp Húc khẽ động ngón tay, trên đầu ngón tay đột nhiên xuất hiện Tu Di ấn hình dạng Phật tổ trung ương, nhập chủ mi tâm Huyền U Thánh Hoàng cấm pháp phân thân, diệt đi thần thức hắn.
Vị Trung Ương Phật tổ này vẫn không tản đi mà tọa trấn mi tâm Huyền U Thánh Hoàng, bảo tồn một luồng ý chí của Diệp Húc. Chỉ cần kẻ khác tế Thánh Hoàng đồ này lên, thúc giục luồng chí ý kia của hắn là có thể phát huy được uy lực của Thánh Hoàng đồ.
Diệp Húc thu ngón tay lại, khẽ động tâm niệm, chỉ thấy trong bảo hồn giới xuất hiện ba đạo thủ ấn trông như ba thế giới nhỏ bé.
Hắn làm xong hết rồi mới đi ra khỏi bảo hồn giới của món thánh bảo này.
Cuốn Thánh Hoàng đồ này là hắn chuẩn bị giao cho Tô Kiều Kiều, để nàng chưởng quản nó.
Mấy ngày nay, hắn không chỉ làm những chuyện đó, mà còn đưa Dao Trì thiên thuyền cho Phượng Yên Nhu, giao Thái Dương Thần Lô cho Vinh Lâm, lại truyền thụ Hạo Thiên Đại Đạo Chân Kinh cho Vinh Lâm, còn thêm ba thức ấn pháp của mình lên Thái Dương Thần Lô và Dao Trì thiên thuyền, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào