Vị Ma thần này đúng là Xích Uyên Ma Tôn, ánh mắt liếc về phía miệng vết thương của Loan Hoàng, mặt ngưng trọng. Y chìm đắm trong cảnh giới Thánh Hoàng này đã mấy ngàn năm, đương nhiên cũng có thể nhìn ra đạo văn, đạo ngân thật sự tinh diệu ở trong vết thương của Loan Hoàng, có thể đảm đương bốn chữ “đạo diệu vô cùng” này!
Vết thương mà Diệp Húc để lại trên người Loan Hoàng kia thậm chí vượt qua cả nhận thức của y, làm cho y hoàn toàn không hiểu được đạo lý bao hàm bên trong, chỉ là cái hiểu cái không.
Y và Đế Tuệ chỉ ngẫu nhiên gặp phải. Lúc trước Xích Uyên Ma Tôn trốn tránh sự truy sát của Đại Hắc Thiên, vừa đúng lúc thấy Đế Tuệ và đám Vu Hoàng điều khiển thuyền rồng đi tuần tra lãnh địa của mình, Xích Uyên Ma Tôn vội trốn vào một con thuyền trong đó để tránh né Hắc Thiên Ma Tôn.
Đế Tuệ cũng nhìn thấy chuyện này, thấ là Thánh Hoàng nên mới có ý lung lạc, mời y cùng hồi cung.
“Một chiêu vu pháp đánh ra đạo lý như vậy, người này dù không phải là Vu Tổ nhưng cũng không khác là mấy.”
Xích Uyên Ma Tôn nhíu chặt mi, nghi ngờ nói: “Đạo văn đạo ngân ngưng tụ trong vu pháp hắn ta, ngay cả ta cũng không hiểu được. Thế giới Vu Hoang còn có cường giả bậc này sao?”
Loan Hoàng vội cười nói: “Bệ hạ, không biết vết thương này của vi thần có chữa trị được không? Một đạo thủ ấn của kẻ này phong ấn sinh cơ, ngay cả thần cũng không thể nào khôi phục thân thể…”
“Chút chuyện nhỏ ấy cần gì phải làm phiền Đế Tuệ? Huống hồ, Đế Tuệ mới thành Thánh Hoàng, tầm mắt kiến thức so với Ma Tôn ta còn không bằng! Lão tử có thể dễ dàng giúp ngươi chữa trị, khu trừ đạo văn đạo ngân mà kẻ đó để lại!”
Xích Uyên Ma Tôn cười ha ha, tâm niệm khẽ động, một đạo tu vi lập tức biến thành một bàn tay ma khí đậm đặc chộp tới miệng vết thương của Loan Hoàng, tính toán nắm ra đạo văn đạo ngân Diệp Húc khắc trên cơ thể Loan Hoàng.
Đệ Tuệ nghe vậy có vẻ không vui, sau đầu đột nhiên ông ông vang lên, xuất hiện mười tám đạo Công Đức Kim Luân, thiện công chín đạo, ác quả chín đạo, chồng chất lên nhau, cũng không hề xung đột, trông thật tráng lệ!
Diệp Húc tu luyện Công Đức Kim Luân, thiện công ác quả không thể cùng tồn tại, kết quả vì luyện chế chín lục địa bổ sung số lượng ba nghìn lục địa, đã khiến cho công đức ác quả bị phế, hóa thành hư ảo.
Mà Đế Tuệ lại đem thiện công ác quả cùng tồn tại, thiện ác tùy tâm, thực lực tu vi có thể nói là đáng sợ.
Bên trong một đạo Công Đức Kim Luân ở trung tâm lại có một hình bóng như một đạo môn hộ như thực mà không phải thực, như hư ảo mà lại không phải hư ảo, chính là đạo môn mà hắn ngưng tụ ra.
Bên trong đạo Công Đức Kim Luân thứ hai cũng có một tòa môn hộ, đem Công Đức Kim Luân tầng thứ nhất đưa vào trong cửa, lại càng thêm hư ảo không thật.
Trong cánh cửa Công Đức Kim Luân tầng thứ ba cũng là như thế, từng tầng Công Đức Kim Luân, từng tòa đạo môn khiến cho thực lực hắn siêu phàm thoát tục.