Diệp Húc lần này ám toán Xích Uyên Ma Tôn, là do dựa vào tinh châu ngưng tụ từ hà quang mà hắn đoạt được ở nơi vô cực, năng lượng chất chứa bên trong nó chính là nửa đạo lực thế giới.
Thực ra tinh châu cùng với nó có hai viên, trong đó có một viên sức nổ rất mạnh, phá hủy hàng trăm triệu dặm hư không, uy lực mạnh ngay cả Ma Hoàng cũng vạn phần mơ ước.
Diệp Húc luân phiên cứng rắn chống lại Xích Uyên Ma Tôn, cái chính là làm cho hắn mất cảnh giác, sau đó tế lên viên tinh châu này, quả nhiên là đã đánh cho y bị trọng thương.
Giờ phút này Đạo Môn của Xích Uyên Ma Tôn đã bị hủy, một thân tu vi không còn lại được bằng một giọt nước, đây đúng là thời cơ tốt để giết hắn.
Nếu mà bỏ lỡ thời cơ này, thì chỉ còn có thể chờ đợi đến lúc Diệp Húc tu luyện tới cảnh giới Vu Hoàng, lúc đó lại mới có thể cùng Xích Uyên Ma Tôn tranh giành cao thấp.
Hai mươi tám viên Minh Nguyệt do Tô Kiều Kiều thúc dục, lần lượt hùng hổ bay về hướng Xích Uyên Ma Tôn. Hai mươi tám viên Thương Nguyệt Thần Châu này nguyên bản Diệp Húc chỉ thu có một viên. Hai mươi bảy viên Thần Châu khác là trước đây không lâu Diệp Húc một mình tới Hạ Châu, xâm nhập xuống dưới biển ở thế giới Tiên Sơn mà thu được, tất cả đều giao cho Tô Kiều Kiều tế luyện.
Hai mươi tám viên Thương Nguyệt Thần Châu tương liên với nhau, như cùng một cái cái thế giới, được thần quy bồi phụ, trời sinh tạo thành một tòa đại trận, nếu như được hoàn toàn thúc dục, uy lực có thể so ngang thánh bảo, tuy nhiên bởi vì Tô Kiều Kiều tu vi còn hạn chế, chỉ có thể phát huy ra được uy năng cấm bảo mà thôi
Cũng may hiện nay tu vi của Xích Uyên Ma Tôn đã hoàn toàn tổn hao hết sạch, không còn có chút pháp lực nào, nếu không Diệp Húc cũng không dám để cho hai vị phu nhân của mình mạo hiểm.
Thần Châu áp xuống, hai mươi tám vầng Minh Nguyệt đè ép thời không, bao vây lấy Xích Uyên Ma Tôn. Loại uy lực này tuy rằng không đủ để so sánh với Vu Hoàng thực sự, nhưng giờ phút này tu vi của Xích Uyên Ma Tôn đã không còn, hơn nữa khắp người y đã bị đả thương, đối mặt với một kích hung hãn như thế, cũng khó lòng chống đỡ.
"Tây Hoàng công, lần này ngươi chiếm cứ thiên thời địa lợi, ngay cả hạ âm thủ làm cho Ma Tôn ta bị thương nặng, thật sự rất được, tuy nhiên nếu ngươi muốn lấy đi tánh mạng một vị Thánh hoàng, hãy còn xa lắm, chưa đủ đâu."
Xích Uyên Ma Tôn đột nhiên thả người dùng sức nhảy lên, oanh một tiếng đụng vào hai mươi tám viên Minh Nguyệt, chỉ thấy các vòng ánh trăng thật lớn giống như pháo hoa bình thường rơi về tất cả bốn phương, tất cả các thần quy đều lui về phía sau.
Đấy là y chỉ bằng lực lượng thân thể mà có thể phá khai hai mươi tám viên Thương Nguyệt Thần Châu, dũng mãnh vô cùng, thân hình nổi lên bay về phía thiên bích của Đế Hưng chi địa.
Tô Kiều Kiều thét lớn một tiếng, chưởng của nàng không khống chế nổi đại trận Thương Nguyệt, để cho Xích Uyên Ma Tôn nhảy ra khỏi đại trận, đào thoát ra ngoài.
"Còn muốn chạy?"
Phượng Yên Nhu vội vàng đem ngọc bội vứt lên hư không, ngọc bội bay lên hóa thành chín mươi chín đạo long mạch chạm vào hư không đại cấm, một tia ý thức đem Xích Uyên Ma Tôn bao lại.
"Tây Hoàng công, nếu là ngươi ra tay, nói không chừng còn có thể giữ được ta, nhưng nữ nhân của ngươi bản lãnh còn xa mới bằng ngươi. Ngươi cứ đợi đấy lão tử ta khôi phục tu vi, sẽ lại đến giết ngươi"
Oành!
Xích Uyên Ma Tôn không thèm nhìn đến chín mươi chín Đạo Hư không đại cấm này, thân hình va chạm cơ hồ đụng nát tòa hư không đại cấm, rồi thả người nhảy lên. Một thoáng y biến thành một cái người giấy nhỏ vô cùng, dán lên thiên bích Đế Hưng chi địa, theo Đế Hưng chi địa đào thoát ra ngoài.
Đế Hưng chi địa chính là thế giới cao đẳng. Thế giới Vu Hoang giống như một bản vẽ mặt phẳng dán lên thiên bích, Nhật Nguyệt Tinh Thần, đại lục, hải dương, nhân thú, phi cầm, hết thảy đều hiện ra bên trong tranh vẽ.
Xích Uyên Ma Tôn nhảy ra khỏi Đế Hưng chi địa, phảng phất giống như biến thành người ở trong bức họa cực kỳ quái dị. Y mới vừa tiến vào thế giới Vu Hoang, lập tức oanh một quyền mở một cái lối đi rồi cất bước đi vào.