Hiên Viên Thiên đế lưu lại tấm bia đã cực kỳ cao lớn. Khi vị Thiên đế này lưu lại tấm bia đá thì mới chỉ là tu vi Vu Hoàng, nhưng cho dù có là Thánh Hoàng đi nữa thì cũng chưa chắc đã là đối thủ của ngài.
“Trí tuệ vị nhân tộc Thiên đế này thật làm cho người ta khâm phục.” Phượng Yên Nhu không khỏi lộ ra sắc mặt ngưỡng mộ kính phục.
“Để lại đợi hậu nhân?”
Diệp Húc cười lạnh một tiếng: "Hiên Viên Thiên đế rộng lượng như vậy? Nếu y quả thật rộng lượng như vậy thì đã không để cho Vũ Hoàng luyện chế cửu đỉnh, che giấu đi Đế Hưng chi địa. Y lưu lại tấm bia đá này đơn giản vì khi đó y chỉ là Vu Hoàng không có năng lực phá hủy nơi đây, lại không cam lòng lưu lại cho hậu thế, vì thế y lưu lại bia văn là muốn cho những người đến đây cảm kích y, nhớ kỹ ân huệ, ân đức của y mà thôi.”
Phượng Yên Nhu và Tô Kiều Kiểu trong lòng run sợ, Diệp Húc nói như vậy đơn giản là đại bất kính đối với vị đại đế nhân tộc được muôn đời kính ngưỡng này. Ngay cả Xích Uyên Ma Tôn nghe thấy như thế cũng thấy hắn thật sự là đại nghịch bất đạo.
“Tuy nhiên sau khi Hiên Viên Thiên đế trở thành Thiên đế liền phá hủy năng lực nơi đây, nhưng y không có xuống tay mà lệnh cho Vũ Hoàng luyện chế cửu đỉnh che giấu đi thế giới Vu Hoang này! Dẫu sao cũng cho người lưu lại một đường, điểm này coi như y không làm sai.”
Diệp Húc cười nói: "Dù sao thì y cũng không tuyệt tình, nhưng nếu y muốn những kẻ đến sau như ta cảm kích y thì không có khả năng này.”
Tô Kiều Kiều cùng Phượng Yên Nhu liếc nhau, đối với loại sự tình nhân tộc Thiên đế phi nghĩa này hắn cũng không tán thành, dẫu sao thì đối với vị Thiên đế kia các nàng cũng không tìm được lý do phản bác.
“Đắc tam thiên số mệnh điện Thánh Hoàng Vu Tổ chi cơ. Những lời này là có ý gì?”
Xích Uyên Ma Tôn tâm tư kịch liệt chuyển động. Đến na chính là Thánh Hoàng, hơn nữa liên tục bị Diệp Húc cùng Tây Vương Mẫu âm hai lần, tu vi suy sụp kịch liệt có thể bảo đảm được tu vi Thánh Hoàng không rơi xuống đến Tu vi Vu hoàng đã xem như không tồi. Trên tấm bia đá này lại nói đến ba ngàn số mệnh là có thể đặt cơ sở xác định Vu Tổ, không thể không làm cho y mơ tưởng.
“Chẳng lẽ ý tứ những lời này của Hiên Viên Thiên đế là hấp thu những loại linh khỉ ở nơi này là có thể thành tựu Vu Tổ…” Y thầm nghĩ trong lòng.
Diệp Húc cũng đang suy tư, đột nhiên trong lòng chấn động, nhìn lại hồ sen hình thành từ Hồng Mông tử khí. Chỉ thấy ở nơi đó số mệnh ba nghìn thế giới sớm đã ngưng tụ hóa thành một đám hình thái thế giới đan vào từng cái thế giới là những đạo văn, đạo lý độc đáo. Nơi này số mệnh hưng thịnh, hình thành thực chất.
“Ba ngàn số mệnh, đó là chỉ Đế Hưng chi địa ngưng tụ mà đến, ba nghìn số mệnh thế giới được đến số số mệnh này là có thể lĩnh ngộ được Thánh Hoàng cảnh giới, thậm chí Vu Tổ cảnh giới? Không phải thế sao…”
Đối với Diệp Húc lần này cũng không mười phần tin tưởng. Vu Hoàng, Thánh Hoàng, Vu Tổ từng cái đại cảnh giới trong đó đều có được cách biệt một trời một vực.
Thánh Hoàng thì có thể dễ dàng gạt bỏ Vu Hoàng, mà Vu Tổ thì có thể dễ dàng gạt bỏ Thánh Hoàng. Hơn nữa trong các đại cảnh giới đó cũng có những bất đồng thật lớn. Vu Hoàng chính là tu thành đầy đủ cấm pháp, mà Thánh Hoàng là đem cấm pháp lĩnh ngộ đến cảnh giới đạo, hóa thành đạo văn, đạo vết, ngưng tụ đạo môn.