Đế đô Hàm Dương nay đã biến thành một Hoàng thành được chín mươi chín con rồng bảo vệ xung quanh, mà ở trên không trung , ngoài ra chín con Tổ Long ý chí bất tử của Đại Tần còn có một con Phách Hạ cùng cửu đỉnh của Đại Hạ.
Từ khi bị Thánh Hoàng phân thân đánh cho trọng thương, Phách Hạ lão tổ luôn ngủ say, được linh khí của linh mạch thấm nhuần nên từ từ sống lại, lại được Diệp Húc an bài trong đế đô, vừa hấp thu linh khí trưởng thành, vừa giúp hắn trấn thủ Đại Tần.
Đằng Hầu nhất mạch đã bị hắn giết hết sạch, mà trong hoàng thất Đại Tần kia, tuy còn có huyết mạch của Đông Lê bộ tộc, như đám người Ngọc Sanh quận chúa, nhưng lại không phải là huyết thống trực hệ của Thủy hoàng đế, mà tu vi lại quá kém, nếu chưởng quản một quốc gia thì sớm muộn gì sẽ dẫn tới đại họa.
Ý của Lã Xuân Thu đại tướng quốc là cho Diệp Húc đăng cơ, trở thành hoàng đế Đại Tần chứ không thay đổi quốc hiệu, sau đó Diệp Húc cưới nữ tử Đông Lê làm vợ sinh hạ con cháu để kế thừa đế vị, nhưng bị Diệp Húc bác bỏ.
Cuối cùng, Phách Hạ lão tổ lên tiếng, để Diệp Húc đăng cơ xưng đế, nhưng chỉ là mang hư danh, sau đó ra sức sinh một đứa trẻ rồi truyền đế vị cho đứa bé đó.
Con cháu Diệp Húc tương lai nhất định phải dung hợp huyết thống của Chuyên Húc Thần Vương, mà còn phải cưới nữ tử Đông Lê làm vợ, như vậy thì Đại Hạ và Đại Tần sẽ hợp làm một, tất cả đều vui vẻ.
Diệp Húc cũng gắng gượng đồng ý, để cho Lã tướng quốc nắm toàn bộ triều cương như trước còn mình thì chỉ làm hoàng đế trên danh nghĩa. Ý chí hắn không ở nơi đây, cho dù có thống nhất thế giới Vu Hoang thì cũng sẽ không cố thủ giang sơn.
Tô Kiều Kiều và Phượng Yên Nhu thì lại thầm oán, con còn chưa kịp sinh thì đã bị cha nó bán đi mất.
Hai cô gái thì thà thì thầm, bàn bạc xem con của ai sẽ làm hoàng đế tương lai của Đại Tần, lại nghe Tây Vương Mẫu trẻ tuổi đỏ mặt cười nói: “Tô tỷ tỷ, con của muội sớm đã bị sư huynh bán, tương lai phải đi Côn Luân thế giới Hoa Tư thiên quốc làm Tây Hoàng, cho nên chỉ có con của tỷ tỷ có thể làm Tần Hoàng thôi.”
Tô Kiều Kiều hung hăng liếc Diệp Húc một cái, dở khóc dở cười: “Bát tự còn chưa xong, tướng công đã bán sạch con mình rồi…”
“Thiếu Bảo này, ngươi phải cố gắng, sinh Thái tử càng sớm càng tốt!”
Phách Hạ lão tổ dặn dò: “Thái tử vừa ra đời thì hãy ôm thằng bé để lão tổ nuôi nấng thay ngươi, nhất định sẽ dạy cho nó thành một vị minh quân anh minh thần võ!”
Diệp Húc rùng mình một cái, đồng ý không ngừng rồi vội mang theo Phượng Yên Nhu và Tô Kiều Kiều chạy khỏi đế đô.
Đến khi rời khỏi phạm vi nhĩ lực của Phách Hạ lão tổ, Diệp Húc trịnh trọng nói với Tô Kiều Kiều: “Phu nhân, nếu sinh ra Thái tử thì không thể để Phách Hạ lão tổ nuôi nấng, nếu không thì chẳng biết Thái tử nhà chúng ta sẽ biến thành cái đức hạnh gì nữa, có khi lại khiêng một cái bia lớn, trên ghi ‘Hôm nay ta lại vào triều rồi, ta thật chuyên cần’…”