Xích Uyên Ma Tôn đuổi theo không bỏ, mà tòa bảo tháp kia đã sớm biến mất không còn bóng dáng. Đột nhiên lại có một luồng hơi thở ào đến, Ma Tôn quay đầu nhìn thì thấy hàng rào giữa Thiên giới và ba nghìn thế giới đột nhiên vỡ ra, những thân hình giống như một con kiến vô cùng nhỏ chen nhau chui ra.
Trong số này Vu Hoàng chiếm phần đông, nhưng cũng không thiếu hơi thở Thánh Hoàng, thậm chí Xích Uyên Ma Tôn còn cảm giác được hơi thở khủng bố của Vu Tổ truyền đến.
“Hư ảnh món bảo vật này thế nhưng kinh động đến cả Vu Tổ!”
Xích Uyên Ma Tôn khiếp sợ vô cùng, Vu Tổ đã đạt tới bước đánh vỡ đạo môn, nhảy ra bên ngoài, có rất ít thứ có thể làm bọn họ kích động.
Mà nay, bậc cường giả này lại vì hư ảnh một món bảo vật đuổi theo từ Thiên giới đến, có thể thấy được món bảo vật đó hấp dẫn cỡ nào.
“Thứ Tây Hoàng Công triệu hoán rốt cuộc là bảo bối gì nhỉ? Tên tiểu tử này nhất định phải rơi vào tay ta, nghiêm hình tra tấn, moi ra hết bí mật nhỏ của y…”
Xích Uyên Ma Tôn liếm liếm môi, nhe răng khẽ nói: “Đám Thiên giới kia chưa chắc đã biết được lai lịch của tên tiểu tử Tây Hoàng Công này, nhưng ta lại biết rõ, y chẳng thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay ta!”
Tốc độ hư ảnh của Di La Thiên Địa Tháp thật sự rất nhanh, chỉ trong chớp mắt đã biến mất, dù là Vu Tổ cũng không thể theo kịp, chỉ có thể nhờ vào hơi thở mà món bảo vật này tản ra để xác định hướng nó đi.
Diệp Húc chỉ cảm thấy tu vi mình nhanh chóng giảm xuống, hắn từng triệu hồi Di La Thiên Địa Tháp một thần, lúc ấy tu vi hắn chính là Nguyên Thần kỳ, kém tu vi Nhân Hoàng hiện nay cả mấy vạn thậm chí là mấy chục vạn lần. Lần đó, hắn chỉ gọi một chớp mắt đã hao hết sạch tu vi, sau không dám triệu hồi tiếp nữa.
Mà lần này, thời gian triệu hồi kia dài hơn không biết bao nhiêu lần, hơn nữa năng lượng tu vi Nhân Hoàng của hắn cũng lớn hơn không biết bao nhiêu lần.
Năng lượng trong cơ thể hắn nhanh chóng mất đi, thậm chí hắn còn hoài nghi là không biết mình có thể triệu hồi hư ảnh tòa bảo tháp này đến đây không.
“Thân thể của ta cuối cùng cũng tới!”
Hạng tông chủ đột nhiên mừng rỡ, chỉ thấy một khối thân thể Vu Hoàng ầm ầm bay tới, so với thân thể ban đầu của ông mạnh hơn nhiều. Ông lập tức thoát ra khỏi thân thể tàn phá kia, nhập chủ vào thân thể mới.
“Thiếu Bảo, ngươi hãy lập tức rời đi!”
Hạng tông chủ nhập chủ thân thể mình rồi lập tức đứng lên, điềm nhiên nói: “Hoàng Tuyền Thánh Tông ta chỉ còn có ngươi là có thể làm tông chủ! Lần này ta đi hẳn phải chết chứ không thể nghi ngờ, nhưng dù thế cũng phải đi, xem có cứu được Tông Đạo không…”
Ông quyết chí sinh tử, gào thét bay tới Đằng Hầu, hô to: “Nếu ta không thể cứu hắn, Hoàng Tuyền Thánh Tông tất sẽ bị Đằng Hầu phá hủy. Nhiệm vụ phục hưng Thánh Tông nhờ cả vào ngươi, vạn vạn không thể để cơ nghiệp tổ tông bị hủy đi chỉ trong chốc lát…”
Hạng tông chủ đột nhiên dừng bước lại, vị nhã sĩ trung niên này trợn tròn mắt, miệng mở to suýt trật khớp, tuôn ra một câu thô tục: “Con mẹ nó chứ, đó là cái gì vậy?”
Trước mắt ông ta, một tòa bảo tháp với phong cách cổ xưa ầm ầm giáng đến. Tòa bảo tháp này cổ kính như hằng cổ vĩnh tồn, không biết đã tồn tại được bao nhiêu năm.