Tại bên trong thời không xa xôi đó, tòa bảo vật thần bí cổ xưa đó chậm rãi sống lại. Di La Thiên Nguyên Thủy Thiên Vương chứng đạo chi bảo, một loại hơi thở từ thời xa xưa đang dần dần tràn ngập ra.
“Bản hoàng đi trước vừa chắn vừa đỡ, Hạng lão nhi, ngươi lập tức triệu hồi thân thể của mình.”
Ma Hoàng phóng người lên cao lao ra khỏi Dao Trì thiên thuyền, thu hồi về hai mảnh chiến kích gãy vỡ, che kín vết rách của Sâm La Thần điện hướng Đằng Hầu giết tới.
“Nay chỉ có tử chiến, nêu không dù chúng ta có đào thoát thì cả đời cũng luôn luôn bị Giám Thiên Sứ đuổi giết.”
Thanh âm của y truyền đến, tiếng quát phẫn nộ: "Một trận chiến này không thể trốn, chỉ có thể chết, nếu y không chết thì bổn hoàng chết.”
Hạng tông chủ hai mắt nhắm lại lập tức triệu hồi thân thể của mình. Trong một cái ma điện ở Hắc Đế Ma Giới một thân thể Vu Hoàng hùng mạnh đột nhiên thức tỉnh, một quyền đánh vỡ hư không tiến về nơi vô cực.
Thỏ khôn có ba hang, ông tâm tư kín đáo từng tại Đằng Hầu thủ thượng, chưa lo thắng trước lo bại, lưu lại thân thể của mình, bảo đảm cho mình có thể thua keo này bày keo khác.
Ứng Tông Đạo và Tinh Đế giờ phút này đã tràn đầy nguy cơ. Có thêm Ma Hoàng xông vào chiến trường lúc này khiến bọn họ một thoáng nhẹ nhàng thở ra, bất quá cũng có thể giảm bớt chút áp lực.
Đằng Hầu tu luyện tới cảnh giới Vu Hoàng đỉnh phong. Ở trong lòng Thiên đế, địa vị thế giới Vu Hoang vô cùng trọng yều, bởi vậy phái xuống Giám Thiên Sứ ở bên trong ba nghìn thế giới, chỉ sợ rằng lão là người thứ nhất có thể bãi bình tất cả những người mới tấn chức Vu Hoàng, đem tất cả những người có tiềm lực bóp chết ngay từ khi mới manh nha.
Cấm bảo mà Đằng Hầu đang cầm trong tay đột nhiên chấn động, một chia thành sáu, đồng thời tấn công ba người Ứng Tông Đạo, khiến cho ba người ốc còn không mang nổi mình ốc. Tiếp theo sáu kiện cấm bảo ào ào bay trở về trong tay lão, lại hợp lại hóa thành một kiện, hướng vào đầu ứng Tông Đạo nện xuống.
Ầm vang!
Chín tòa tiên phần bị Kim Liên, Bảo Tượng của y nện cho đến vỡ ra thành bốn năm mảnh, thân thể từng tôn cổ tiên thình thịch nổ tung, Ứng Tông Đạo thét lớn một tiếng hộc máu rút lui.
“Các người đã bị thương lại càng bị thương nhiều hơn Một đám tàn binh bại tốt, các người sao có thể cùng ta tranh đấu.”
Đằng Hầu cười lạnh một tiếng đuổi nhanh tới. Đột nhiên hai bộ trận đồ hạ xuống hóa thành Tinh Đẩu, Tinh Hà diễn hóa ra một mảnh vũ trụ mênh mông, ba trăm sáu mươi lăm pho Chu Thiên Tinh Quân gào thét đánh tới, vô số ngôi sao ầm ầm nghiền ép.
“Tinh Đế, nếu là tổ sư nhà các người đến đây ta còn e ngại ba phần, ngươi tự tìm đường chết, cùng nghịch tặc làm loạn. Cho dù ta có giết ngươi, tổ sư ngươi cũng không dám thả ra một cái rắm, nếu không thì y là đối nghịch với trời, đối nghịch với trời thì chỉ còn đường chết.”
Đằng Hầu cười ha hả khí thế phát tán, trong hai tòa đại trận đột nhiên xuất hiên một mảnh đại dương màu vàng. Trong đại đương nở lên một đóa hoa sen vàng to lớn không gì sánh được, hoa sen quay tròn sinh ra Bảo Tượng, Bảo Tượng chở đi cự viên, cự viên chở đi khay ngọc, trên khay dâng lên một tòa lô bồng, trong khay diễn hóa ra thần ma thế giới lồng lộng.