Trong tất cả mọi người ở đây, chỉ có Tinh Đế là biết được tâm tư của Ứng Tông Đạo và rất ăn ý với nhau. Hai người đã cùng chiến đấu với nhau mấy trăm năm, nhất cử nhất động của đối phương, thậm chí mỗi lời nói mỗi hành động đều nắm rõ như trong lòng bàn tay, ngay cả khi đối phương muốn tung ra chiêu số gì, có thể nói cũng biết ngay từ khi đang còn ở trong lòng.
Sụ phối hợp ở giữa bon họ có thể nói là liền mạch, quần anh tụ hội, cho dù là Hạng tông chủ đồng môn cũng không thể có sự liên thủ không thiếu sót, hoàn mỹ như thế.
Diêu Công Đỉnh căn bản đã không có dự đoán trước, đã để cho chính mình gặp đại vận. Mục đích của hai người Ứng Tông Đạo và Tinh đế chủ yếu là đối phó với y, trước hết phế bỏ y sau đó quay lại đối phó với Đằng Hầu.
Oanh!
Bên trong Linh Lung tiên phần, chín đại cổ tiên nhất tề phất tay oanh tới trên thân Diêu Công Đỉnh, đánh cho y xương gẫy bay tán loạn, búa lớn trong tay bật ra. Lập tức Chu Thiên Tinh Cung ùa đến, cơ hồ dem Diêu Công Đỉnh chặn ngang đụng gẫy.
Thân y không tự chủ được bay lên đánh hoàn toàn vào Dao Trì thiên thuyền, cốt cách cơ hồ bị gẫy toàn bộ. Diệp Húc thúc dục Dao Trì thiên thuyền, tỳ vào thân thể của y nhanh chóng hướng về phía trước mà đánh, một lần nữa lại va chạm vào Chu Thiên Tinh Cung.
Diêu Công Đỉnh bị hai cỗ lực lượng mạnh mẽ dị thường áp vào bên trong, cốt cách vỡ vụn, thân hình thành tro.
Đột nhiên y gầm lên giận dữ, lập tức chân linh bất diệt hóa hình, diễn sinh ra thân thể.
Tuy nhiên thân thể của y chỉ là một cái xác khô nên không thể khôi phục huyết nhục, đây là bởi vì y ở trong hà quang tu vi của y đã bị tổn hại, cấm pháp cũng bị phá hủy rất nhiều, không thể chữa trị cấm pháp, chẳng những thực lực bị hao tổn mà thân thể cũng không thể khôi phục lại được hình dạng ban đầu.
Thân thể của y vừa xuất hiện, lập tức một tàn binh lớn bằng nắm tay đột nhiên xuyên thủng đầu của y làm cho đầu của y nổ tung, lập tức một tòa thần lô đem thân thể tàn phế của y nhập vào trong lò, mặt trời chói chang ầm ầm nghiền qua đưa thân thể y nghiền thành bụi.
“Chỉ là một tên Nhân Hoàng, cho dù là tế lên cấm bảo thì cũng đừng mong giết chết ta.”
Diêu Công Đỉnh lại ngưng tụ thân thể, trên đầu bị vỡ một mảng lớn. Diệp Húc tế khởi tàn binh đó chính là các mảnh nhỏ của đế binh, loại này ngay cả thánh bảo cũng dễ dàng xuyên qua, thánh hoàng phân thân đều không thể khôi phục thân thể. Diêu Công Đỉnh mặc dù là Vu Hoàng nhưng khối tàn binh này xuyên thủng đầu của y, đã để lại cho y một vết thương mãi mãi không thể chữa trị.
Có thể nói, cho dù y có chữa trị cấm pháp đã bị tổn thương, khôi phục thân thể tới trạng thái toàn thịnh nhất thì cả đời này đầu hắn vẫn có một cái lỗ lớn máu không ngừng chảy.
Đây là tổn thương do đế binh tạo thành, vĩnh viễn đi kèn theo y không thể nào mài diệt.
Y vừa mới ngưng tụ thân thể, chỉ thấy Thái Dương Thần Lô của Diệp Húc lại lao tới, chín tòa tiên phần của Ứng Tông Đạo cao thấp tung bay quanh thần lô, cấm văn tràn ngập, bày ra trận thế. Còn Tinh Đế thì toàn thân rung lên, chỉ thấy hai tòa đại trận bay ra, ba trăm sáu mươi lăm mặt đại kỳ giương lên, ngôi sao Chu Thiên Tinh Đấu xuất hiện, Tinh Hà mênh mông hết thảy vây quanh Thái Dương Thần Lô và tất cả chín tòa tiên phần.
Ở trong thần lô Diêu Công Đỉnh lại một lần nữa lọt vào trận đả kích có tính cách hủy diệt, chân linh bất diệt của y thoát ra, thân thể vừa khôi phục liền bị cửu tòa tiên phần đập vỡ, chân linh bất diệt cũng gặp phải chín tôn cổ tiên có tính hủy diệt đả kích.