Lực va chạm thế giới hình thành những đạo hà quang ở trên không. Sáu vị Vu Hoàng vừa tiến vừa lui, trong số mấy chục vạn dặm, cấm pháp vừa động liền long trời lở đất, uy lực vô cùng.
Rầm!
Đẳng Hầu đột nhiên tế khởi lên cấm bảo của lão, chỉ thấy kiện cấm bảo này lơ lửng rồi đột nhiên phân giải, Kim Trì hóa thành đại dương kim sắc mênh mông, Kim Liên bay ra hóa thành Liên Hoa Bảo Sơn. Bạo Vượn nắm chặt một đóa hoa sen vàng cứng rắn, Bảo Tượng đánh thẳng về phía trước, khay ngọc cuồn cuộn nổi lên, lau bồng cũng bay thẳng lên, tất cả đồng thời hướng về phía Ứng Tông Đạo, Tinh Đế, Ma Hoàng và Hạng tông chủ công tới.
Một kiện cấm bảo này phân ra thành sáu, mổi một kiện đều dùng uy năng cấm bảo bình thường, có cấu tạo rất sảo diệu, khiến người ta không thể không bội phục tu vi và học thức của lão.
Tu vi của lão tuy rằng đã suếu rất nhiều, tự thân tu vi và các loại cấm bảo không thể khế hợp một cách hoàn mỹ nữa, nhưng uy lực vẫn không thể xem thường. Nếu bị y đánh trúng một kích mà không chết thì cũng xem như bị tàn phế.
Đám người Ứng Tông Đạo đều nhất tề tế lên cấm bảo thì triển cấm pháp để ngăn cản, chỉ thấy cái đầu Bảo Tượng đạp trên hư không ầm ầm xông tới hướng Ma Hoàng, khay ngọc cuồn cuộn nổi lên úp thẳng lên người Ma Hoàng.
Lúc này Ma Hoàng đã hiện ra chân thân, nghìn mắt, nghìn tay, nghìn chân, đi lại như điện cùng chém giết đầu Bảo Tượng này.
Cũng vào lúc này, Bạo Vượn tay nắm Kim liên, Hàng tỷ đạo kim quang bắn ra, chà sát trên người Hạng Tịch.
Hạng tông chủ vừa tế lên Huyết Hà chiến xa ngăn cản được một kích này, đột nhiên thấy Diêu Công Đỉnh một bước tới ngay trước mặt, búa lớn bổ xuống hung hăng chặt vào chiến xa.
Cùng lúc đó Đẳng Hầu thả người nhảy lên rồi rơi xuống ầm ầm, búa lớn trên lưng, hai tay thiên biến vạn hóa, từng đạo từng đạo cấm pháp hướng Hạng tông chú oanh tới, vừa ra tay liền xuất hiện các loại dị tượng Kim Liên, Bảo Tượng, Bạo Vượn, Lô Bồng.
“Nghịch tặc Hạng Tịch, lần trước ngươi chạy thoát là do ta khinh thường không đuổi giết ngươi, lần này là do chính ngươi đi tìm cái chết.”
Diêu Công Đỉnh liên tục nhe răng cười, trong chớp mắt y đã công kích ra hàng trăm vạn đạo, hai tay nắm chặt cán búa toàn lực áp chế, chỉ thấy Huyết Hà chiến xa không còn tự chủ được ầm ầm rơi ập lên lưng Hạng tông chủ, ép cho quần áo trên lưng nổ tung máu thịt bắn ra.
Huyết Hà chiến xa giống như vì sao bay rơi xuống, trong khoảnh khắc đã rơi lên bên trên hà quang. Tiếng Hạng tông chủ gầm vang không dứt, hai chân đạp lên trên hà quang, dưới chân từng đạo từng đạo cấm pháp xông ra, hình thành Luân Hồi Thiên Bàn và Hoàng Tuyền Đại Hà. Luân Hồi Thiên Bàn trôi nổi bên trên Hoàng Tuyền Đại Hà, ngăn cho chính mình không bị rơi vào bên trong những đạo hà quang này.
“Hạng Tịch, chết đi.”
Đột nhiên Diêu Công Đỉnh và Đẳng Hầu cùng đồng thời phát lực nhất thời ép Hoàng Tuyền Đại Hà vào trong hà quang, bị hà quang mài diệt. Hạng tông chủ thét lớn một tiếng, Luân Hồi Thiên Bàn dưới chân lập tức bị hà quang cắn nát.
Hai chân y bị chìm vào trong hà quang, những đạo hà quang này chính là lực lượng to lớn do hai thế giới va chạm nhau lưu lại. Hai chân Hạng Tịch vừa bị chìm vào trong hà quang, da máu thịt liền lập tức bị lực thế giới dập nát chỉ còn lại có xương trắng dày đặc.
Rắc rắc!
Xương chân của y cũng bị thế giới lực cắn nát, hai chân giờ đây đã không còn một chút gì.