Bốn vị Vu Hoàng đã xông vào nơi vô cực ở bên ngoài ba nghìn thế giới, Ứng Tông Đạo, Ma Hoàng, Giám Thiên Sứ và vị nhã sĩ trung niên kia. Thực lực bốn vị Vu Hoàng bọn họ đủ để đánh cho đại lục thế giới Vu Hoang trầm luân, cho nhiều đại lục biến thành tử địa, đối với vu sĩ và người dân thường trong thế giới Vu Hoang mà nói đây đúng thực là một hồi tai họa ngập đầu.
Bởi vậy vị nhã sĩ trung niên kia điều khiển một chiếc Huyết Hà chiến xa kiên cường đẩy Giám Thiên Sứ từ thế giới Vu Hoang ra nơi vô cực, cùng với lão quyết chiến sinh tử.
“Bộ dáng vị trung niên nhã sĩ kia với Hạng tông chủ Hoàng Tuyền Ma Tông ta, quả thực giống nhau như đúc…”
Sắc mặt Diệp Húc thật cổ quái, hắn đã từng thấy qua thi thể Hạng Tịch tông chủ, được lưu giữ trong Hoàng Tuyền Ma Tông trong bí cảnh tầm thường. Nay vị tông chủ này lại đột nhiên sống lại, thật sự là ra ngoài dự liệu của hắn.
Sắc mặt Triều Công Thiều lại còn cổ quái hơn, lão lầm bầm nói:"Xác chết ân sư vùng dậy…”
Hạng tông chủ chính là cường giả cùng thời với Thủy Hoàng đế, đều là những nhân vật tuyệt đỉnh một thời như Tinh Đế và Ứng Tông Đạo năm đó vậy. Tuy nhiên đại đa số người biết Hạng tông chủ đã sớm mất lâu ngày.
Nay lão đồ cổ này lại đột nhiên xuất hiện chẳng những Diệp Húc cảm thấy kỳ quái, thậm chí ngay cả môn sinh đắc ý của ông là Triều Công Thiều cũng cho rằng xác chết ân sư vùng dậy.
“Không nghĩ rằng Hoàng Tuyền Ma Tông lại có thể dấu diếm đi một vị Vu Hoàng…”
Thanh âm của Tinh Đế truyền lại, Diệp Húc thuận mắt nhìn theo, chỉ thấy vị chủ tinh cung, tân tấn Vu Hoàng này nhẹ nhàng hướng về phía mình đi tới.
Triều Công Thiều và đám người như gặp đại địch, dù sao thì giữa hai người Tinh Đế và Ứng Tông Đạo ân oán rất nhiều, hai người hầu như là liên tục đấu đá cho đến tận bây giờ, không biết đã chiến đấu với nhau bao nhiêu trận.
Nay Ứng Tông Đạo và Hạng tông chủ đều không ở đây, chỉ sợ toàn bộ Hoàng Tuyền Ma Tông bao gồm cả Diệp Húc đều không thể ngăn cản vị Vu Hoàng trẻ tuổi này.
Tinh Đế tuy rằng không dấu diếm tu vi của mình giống như Ứng Tông Đạo, nhưng Vu Hoàng thì dù sao cũng vẫn là Vu Hoàng, cho dù có vào thời kỳ suy yếu đi nữa, cũng không phải cao thủ cấp thánh chủ có khả năng chống lại được.
“Diệp Thánh chủ, Chu Thiên Tinh Cung của ta hiện nay có thể trả lại cho ta chứ?” Tinh Đế nửa như cười nửa như không, đối với Triều Công Thiều và đám người y làm như không nhìn thấy, chỉ nhìn thẳng vào một mình Diệp Húc.
Diệp Húc lấy ra Chu Thiên Tinh Cung thuận tay ném trả cho y.
Tinh Đế thu Tinh Cung, ánh mắt chớp động, nhìn về hướng đám người Ứng Tông Đạo rời đi, trầm mặc không nói gì.
“Tinh Đế, chẳng lẽ người cũng muốn nhúng tay vào trận chiến?” Diệp Húc cười hỏi.
Tinh Đế liếc hắn một cái cười lạnh nói:"Ứng Tông Đạo, Hạng tịch thêm cả Ma Hoàng cũng chưa chắc đã là đối thủ của Giám Thiên Sứ, bốn vị Vu Hoàng này hơn phân nửa là lưỡng bại câu thương. Ở thời điểm này nếu ta giúp Ứng Tông Đạo thì Ứng Tông Đạo thắng nếu, ta giúp Giám Thiên Sứ thì Giám Thiên Sứ thắng.”