Sắc mặt Đông Hoàng Mục trầm xuống, y cười khanh khách: “Diệp Thiếu Bảo, ngươi vẫn cuồng vọng tự tin như trước nhỉ! Nhưng trước mặt bản hoàng, ngươi chỉ là một con nghé con nhảy nhót lung tung mà thôi!”
Nay y đã tự tin đến cực điểm, kỳ thật cũng khó trách sao niềm tin hắn lại bành trướng như thế.
Ở trong Thiên Khư, hắn lấy được đế huyết của Hạo Thiên Đại Đế, mất một thời gian tu luyện rồi trở thành Nhân Hoàng đỉnh phong, tu vi gần tiếp cận Vu Hoàng, cảnh giới này có thể nói là thiên hạ đệ nhất nhân chốn Vu Hoang này.
Y vừa xuất quan thì lập tức tới Thái Dương Thần Cung, xử chết vài tên Thái Thượng trưởng lão không thần phục y, dùng một chưởng lập tức đánh bại nguyên Thánh chủ Thái Dương Thần Cung là Đông Hoàng Thiên kia, ngồi lên bảo tọa của Thánh chủ, cướp lấy quyền khống chế món thánh bảo Thái Dương Thần Cung.
Đông Hoàng Thiên có tu vi bậc nào, chính là cường giả đứng đầu trong các Thánh chủ, một thân tu vi kinh thiên động địa, nhưng cũng bị y gọi đến hét đi như là nô lệ.
Bởi vậy niềm tin của hắn mới tăng vọt lên, thậm chí là méo mó, cuồng ngạo tới cực điểm.
“Diệp Thiếu Bảo, chắc là ngươi còn chưa biết, nay ta, Mục Hoàng hôm nay, là kẻ khủng bố như thế nào!”
Đông Hoàng Mục ngồi trên bảo tọa cười ha ha, Thái Dương Thần Cung di động không ngừng, Hạo Thiên Đại Đế Kim Ô phân thân sau lưng y khẽ giương cánh, quấy động Thái Dương tinh khí, bốc lên những làn sóng nhiệt biển lửa, làm cho mặt trời nhìn như đang có một trận mưa to gió lớn, những đạo sóng lửa như rồng dài đến mấy trăm vạn dặm.
“Bản hoàng ngồi ở đây ngắm nhìn một con nghé con nhảy nhót khắp nơi. Ngươi khiến bản hoàng vui vẻ thì ta sẽ khen ngươi vài câu, khiến bản hoàng không vui thì chỉ một đầu ngón tay, bản hoàng cũng có thể đè chết ngươi!”
Đông Hoàng Mục nhìn chằm chằm Diệp Húc, sắc mặt âm trầm, cười lạnh nói: “Diệp Thiếu Bảo, ngươi nghĩ là bản hoàng đang nói lời linh tinh ư? Nói thật cho ngươi biết, bản hoàng cực kỳ may mán, lấy được đế huyết ở trong Thiên Khư. Đế huyết, ngươi hiểu không?”
Y lắc đầu cười to: “Ngươi không máu Thiên Đế, một giọt thôi cũng đủ tạo ra một vị cao thủ. Mà ta có được là một hồ đế huyết, ta luyện hóa nó khiến cho tu vi thực lực tăng lên thần tốc, là ngươi không thể tưởng tượng được, không thể với tới…”
“Tư chất của ta đã đạt tới mức ngươi không thể tưởng tượng được, thành Vu Hoàng với ta mà nói dễ như trở bàn tay, cho dù là Thánh Hoàng, Thần Vương với ta cũng quá dễ dàng!”
Diệp Húc thương nhại nhìn hắn, khẽ nói: “Đáng thương…”
“Đồ khốn!”
Đông Hoàng Mục giận dữ, lạnh lùng nói: “Diệp Thiếu Bảo, ta vốn định xử tử Ứng Tông Đạo trước rồi diệt đi Hoàng Tuyền Ma Tông, cướp đi đám đàn bà của ngươi, lại làm nhục tra tấn ngươi đến chết, cho ngươi nếm thử nỗi thống khổ gấp trăm ngàn lần những gì ngươi gây cho ta. Nhưng, ngươi đã muốn chết, vậy bản hoàng sẽ giết ngươi trước rồi xử tử Ứng Tông Đạo!”