“Yêu chủ có con gái như thế, quả là có phúc!”
Triều Công Thiều không khỏi cảm thán, nhìn về phía Hư Không đại cấm, thầm nghĩ: “Trải qua trận chiến này, không biết bao nhiêu thánh địa từ nay về sau bị xóa tên…”
Lão lại không biết, Phượng Yên Nhu chính là Tây Vương Mẫu đương thời, mà uy lực của Hư Không ngọc bội cũng không đại biểu cho tu vi và thực lực của nàng.share by " tung hoanh .com"
Hư Không ngọc bội này là chín mươi chín đạo Hư Không đại cấm mà Phượng Yên Nhu bày ra, sau đó từ Thánh Hoàng ra tay luyện chế, uy lực tuy kém hơn cấm bảo một chút, nhưng cấm bảo cần pháp lực khổng lồ để duy trì thì mới phát huy được uy lực của mình, cho dù là Thánh chủ cũng không thể phát huy toàn bộ uy lực của cấm bảo.
Ma Hư Không ngọc bội thì không cần nhiều pháp lực, mà là dựa vào chín mươi chín đầu Thuần Dương linh mạch bậc chín cung cấp năng lượng, chỉ cần đánh ra ngọc bội là có thể phát huy ra uy lực, điểm này thì lại cao minh hơn cấm bảo.
Nhưng khuyết điểm của Hư Không đại cấm cũng rất rõ ràng, đó chính là cho dù người tế ngọc bội lên có cao siêu cỡ nào, thực lực có mạnh cỡ nào, uy lực mà ngọc bội có thể phát huy ra cũng sẽ cố định, không vì thực lực tu vi của người tế luyện cao mà tăng lên.
Cũng tức là, Hư Không ngọc bội có thể đánh chết tuyệt đại đa số Nhân Hoàng thánh chủ, nhưng với các cường giả như Diệp Húc thì nó không có mấy tác dụng, cùng lắm chỉ là vây khốn Diệp Húc một lúc mà thôi.
Mà cấm bảo thì khác, tuy thúc giục cấm bảo cần tiêu hao lượng pháp lực khổng lồ, nhưng uy lực cấm bảo cũng không cố định, Vu Hoàng tế lên cấm bảo có thể phát huy ra uy năng hơn xa Hư Không ngọc bội.
Nhưng tiếc là, cấm bảo trong tay Thánh chủ tuy nhiều nhưng không một ai có thể phát huy toàn bộ uy lực của cấm bảo, cùng lắm chỉ là một hai thành.share by " tung hoanh .com"
Phượng Yên Nhu tế lên Hư Không ngọc bội cũng là đã cân nhắc điểm ấy, bởi vậy mới tế Hư Không ngọc bội lên giúp Diệp Húc một tay.
Bên trong Hư Không đại cấm, đám Thánh chủ tập trung lại, hợp lực tế cấm bảo lên, không ngừng đánh nát kim long. Bọn họ chính là những nhân vật đỉnh cao đương thời, tuy rằng gặp phải hiểm cảnh nhưng trong chớp mắt đã kịp phản ứng, liên thủ đối kháng Hư Không đại cấm.
Diệp Húc bước đi trong Hư Không đại cấm, đám kim long đánh đến với hắn chẳng có chút ảnh hưởng nào, vẫn thoải mái hành động trong đại cấm.
Oành!
Tông chủ Thiên Đạo tông đột nhiên tan xác, thân thể dập nát, chân linh bất diệt của hắn vừa mới thoát ra, dung nhập vào hư không định chờ cơ hội sống lại thì đã bị đám kim long vồ đến xé nát, chết ngay tại chỗ.
Diệp Húc đi ra từ trong đám sương máu tuôn ra từ Tông chủ Thiên Đạo tông, đánh vào trong đám Thánh chủ như hổ vào bầy dê, đại khai sát giới.
Bụp!
Hắn giơ một chưởng chụp chết Thánh chủ Vu Đạo tông, lập tức một đạo Diệt Tuyệt ấn trào ra phá nát Tông chủ Âm Dương tông, lại đưa ra một đạo Vãng Sinh ấn tiễn hắn quy thiên.
Cùng lúc đó, các bàn tay khác của hắn thi triển Chư Thiên Thần Vương Công Đức ấn, các loại ấn pháp trào ra. Một đạo Khai Thiên ấn lập tức đánh chết Thánh chủ Cơ gia.