Trong Chu Thiên Tinh Cung, một hơi thở thâm hậu như vực sâu không đáy, lại trầm trọng như hoàng thiên hậu thổ dần tràn ngập ra. Làn hơi thở này vô cùng trầm trọng, vô cùng bá đạo, tràn ra từ trong Chu Thiên Tinh Cung, giống như hồng thủy càn quét qua, chỉ một thoáng liền trải ra nghìn vạn dặm, trăm triệu dặm.
Luồng hơi thở này xông qua Hàn Nguyệt Cung, Thái Dương Thần Cung, tuôn vào trong ba nghìn lục địa, trấn phục tất cả sinh linh trong các lục địa, khiến cho họ không thể không quỳ xuống cúng bái.
Đây là hơi thở Vu Hoàng, Vu Hoàng là hoàng của tất cả vu sĩ đại vu, bao trùm lên tất cả vu sĩ đại vu, là cường giả đỉnh cao chốn nhân gian. Hơi thở của bọn họ trời sinh liền có cảm giác bá đạo bao trùm tất cả.
Thánh chủ của Chu Thiên Tinh Cung, Tinh Đế, cuối cùng cũng bước ra được một bước, trở thành Vu Hoàng.
“Tinh Đế, cuối cùng ngươi cũng thành Vu Hoàng sao? Một khi đã như vậy, Ứng mỗ cũng không thể tiếp tục áp chế tu vi nữa…”
Khi hơi thở của Tinh Đế truyền đến Hoàng Tuyền Ma Tông, bên trong tổng đàn Hoàng Tuyền Ma Tông cũng có một luồng hơi thở Vu Hoàng truyền ra. Luồng hơi thở này ngoài trầm trọng và bá đạo còn xen lẫn nhiều cảm giác tiêu sái tự tại của tiên phật, không hề bá đạo khiến cho người ta khó có thể tiếp nhận như Tinh Đế.
Hơi thở Vu Hoàng này trong có xen lẫn loại hơi thở xa xăm của tiên phật, bên trong lại không hề mất đi sự bá đạo, như vương giả giáng lâm, làm cho người ta như tắm gió xuân.
Giờ khắc này, tất cả mọi người trong Hoàng Tuyền Ma Tông đều ngừng tay, đi ra khỏi động phủ, ngẩng đầu nhìn về phía tổng đàn Hoàng Tuyền Ma Tông.
Trên tổng đàn, Luân Hồi Thiên Ban được hơi thở của Vu Hoàng làm dịu, bắt đầu ù ù chuyển động. Những ngọn núi lơ lửng trên không trung bên ngoài món cấm bảo này bị uy năng của cấm bảo gạt ra mọi nơi.
Bề ngoài cấm bảo, một đám phù văn sáng lên. Những phù hào, phù văn, trận văn, cấm văn cổ quái mà quỷ dị dần dần sống lại, uy năng càng lúc càng mạnh.
Ứng Tông Đạo vẫn một thân áo trắng như nước, choàng áo thả tóc cùng đôi chân trần, đi ra khỏi Luân Hồi Thiên Bàn.
Hơi thở quanh thân hắn càng ngày càng đậm, càng ngày càng mạnh, dần dần từ Hoàng Tuyền Ma Tông Thập Vạn Đại Sơn lan ra, chỉ một thoáng liền trải rộng khắp Trung Thổ Thần Châu.
Luồng hơi thở này lan tràn ra Trung Thổ Thần Châu, vượt qua biển rộng trùng điệp tản đến lục địa khác, xuyên qua hư không, tràn ngập đến vũ trụ tinh không.
Vu Hoàng, đầu tiên phải được thế giới đang ở tán thành thì mới có thể xưng hoàng.
Hơi thở Vu Hoàng phải trải rộng ra thế giới đang ở mới nhận được loại tán thành này.
Nay Ứng Tông Đạo cũng đã bước ra một bước cuối, đợi cho hơi thở hắn tràn ngập khắp thế giới Vu Hoang, sẽ cảm ứng thiên đạo, được thiên đạo thừa nhận.
Hơi thở hai vị Vu Hoàng tràn ngập khắp nơi, kinh động các thánh địa, cấm bảo của các thánh địa này cũng được các Thánh chủ kích hoạt sống lại, từng luồng hơi thở độc hữu của cấm bảo phóng lên cao.