Thế giới Vu Hoang, Thái Dương Thần Cung.
Thánh chủ Đông Hoàng Thiên ngồi trên bảo tọa, vui mừng nhìn về phía Đông Hoàng Mục, cười ha ha nói: “Mục nhi, con rốt cuộc đã trở lại! Cường giả Thái Dương Thần Cung ta tiến vào Thiên Khư nhiều đếm không xuể, nhưng không ai có thể sống sót đi ra từ nơi đó. Con là người thứ nhất.”
Đám trưởng lão, Thái Thượng trưởng lão của Thái Dương Thần Cung đều tụ tập lại, thậm chí nhiều lão quái vật bế quan đã nhiều năm cũng bị kinh động. Trong Thái Dương Thần Cung tràn ngập hơi thở của các cường giả, thậm chí có một số người còn mạnh mẽ tới có thể sánh với Đông Hoàng Thiên.
Đông Hoàng Mục đứng ở trong thần cung, hơi thở hắn như biển rộng bao la, sâu không lường được, thậm chí còn thâm hậu hơn cả nhiều Thái Thượng trưởng lão của Thái Dương Thần Cung, so với Đông Hoàng Thiên không kém là bao.
Đầu tiên hắn tiến vào đài giảng đạo của Hạo Thiên Đại Đế, tìm hiểu hơi thở khí cơ cùng đạo kinh mà Hạo Thiên Đại Đế để lại, sau tiến vào Thiên Khư, nơi Thiên Đế ngã xuống, tìm kiếm cơ duyên.
Hắn đi vào Thiên Khư lần này chính là hơn mười năm, đến nay mới trở về.
“Mục nhi, con chắc gặt hái rất nhiều ở trong Thiên Khư nhỉ?” Một vị Thái Thượng trưởng lão vuốt râu, trầm giọng nói.
“Đúng vậy.”
Đông Hoàng Mục mỉm cười, cất cao giọng nói: “Ở trong Thiên Khư, con thu hoạch được rất nhiều, chỉ mấy năm đã tu luyện tới Tam Bất Diệt cảnh, hơn nữa còn tìm được rất nhiều kỳ trân Thiên giới như Minh Hải thần thiết, Thái Dương thần kim, thậm chí còn một đống mảnh vỡ không biết là của bảo vật gì, còn có một hồ Đế huyết.”
Đám cường giả Thái Dương Thần Cung ai nấy đều kích động, ngay cả Đông Hoàng Thiên cũng đứng bật dậy, khó nén được vẻ kích động trên gương mặt.
Thiên giới kỳ trân cực kỳ quý hiếm và quý báu. Năm đó khi vẫn còn là Thánh Hoàng, Hạo Thiên Đại Đế từng đến Thiên giới ăn cắp kỳ trân, luyện chế ra hai món thánh bảo, một món là Thái Dương Thần Cung, món khác chính là Thái Dương Thần Lô.
Không có Thiên giới kỳ trân, chỉ bằng tài liệu cao cấp của ba nghìn thế giới, Ngũ Hành kim khí, thì không thể nào luyện chế ra được thánh bảo. Đây là do uy năng của thánh bảo quá mạnh mẽ, Ngũ Hành kim khí không thể nào chất chứa được nguồn năng lượng khổng lồ như vậy.
Nhưng so với mảnh vỡ của bảo vật cùng Đế huyết mà Đông Hoàng Mục tìm được, Thiên giới kỳ trân đúng là không đáng giá.
Thanh Đế đại chiến với Hạo Thiên Đại Đế chính là trận chiến cấp Thiên Đế, bọn họ dùng bất cứ món vu bảo nào đều hơn xa cấm bảo, thánh bảo. Cho dù là một mảnh nhỏ thì giá trị của nó cũng hơn xa cấm bảo hay thánh bảo.
Về phần Đế huyết thì lại càng quý báu.
Đông Hoàng nhất mạch truyền lưu đến nay đã có trăm sáu trăm bảy mươi năm lịch sử, huyết mạch của bộ tộc Đông Hoàng, huyết mạch Hạo Thiên Đại Đế càng ngày càng loãng.
Nay Đông Hoàng Mục tìm được Đế huyết, chỉ cần luyện nó vào trong cơ thể, huyết mạch lực của Đông Hoàng bộ tộc sẽ hưng thịnh trở lại, tuy không thể so với thời đầu có Hạo Thiên Đại Đế kia, nhưng vẫn sánh được với đời thứ hai, thứ ba.