Bên trong Thái Dương Thần Lô, Xích Uyên Ma Tôn ngồi dưới Xích Đế Ma Môn, tòa Ma Môn này kháng cự lại sự nghiền áp tới của Thái Dương Thần Lô, vẫn luôn không vỡ không hỏng, làm cho thần hỏa trong lò không thể đến gần người.
“Tiểu tử, ngươi có thể luyện hóa được một vị Vu Hoàng sao? Thực lực của ta chính là Vu Hoàng!”
Xích Uyên Ma Tôn cười ha ha: “Đạo môn vừa ra, vạn pháp bất xâm! Xích Đế Ma Môn của ta tuy chưa hoàn toàn hoàn thiện, nhưng tu vi cảnh giới hơn ngươi không biết bao nhiêu lần, hiểu ra thiên địa đại đạo, lĩnh ngộ tông môn. Nếu ngươi thúc giục hoàn toàn món thánh bảo này thì còn có thể dung hóa được Xích Đế Ma Môn của ta, đáng tiếc món thánh bảo này uy lực khuyết thiếu, ngươi căn bản không hề có năng lực kích phát nó.”
Đạo Môn là Thánh Hoàng lấy thiên làm tông, lấy đạo làm môn, tìm hiểu trời đất, cuối cùng biến hóa được đến thành tựu cao xa, lấy thực lực kia của Diệp Húc, dù có thúc giục Thái Dương Thần Lô thế nào đi chăng nữa cũng không thể đánh nát được tòa Ma Môn này, luyện hóa Xích Uyên Ma Tôn.
Tăng vu pháp cấm pháp tới trình tự của đạo, đạo môn ngưng tụ ra đạo cùng lý của Thánh Hoàng, cho dù là Vu Hoàng cũng chẳng thể luyện hóa được Đạo Môn của Thánh Hoàng, Diệp Húc đương nhiên cũng không làm được.
Diệp Húc liên tục thúc giục Thái Dương Thần Lô, chỉ thấy mặt trời trong lò càng lúc càng sáng, thậm chí luôn ở trạng thái thức tỉnh nhưng cũng không thể làm gì được Xích Uyên Ma Tôn.
“Tiểu tử, món thánh bảo này rơi vào trong tay ngươi chính là đồ tốt không được dùng đúng chỗ, hãy để Ma Tôn ta bảo quản đi!”
Xích Uyên Ma Tôn cảm nhận được sức mạnh hủy thiên diệt địa chất chứa trong Thái Dương Thần Lô kia, trong đôi mắt y lộ ra vẻ tham lam, không nhịn nổi cất tiếng cười to. Trong Ma Môn, vô thượng ma quốc nhanh chóng khuếch trương, chỉ một thoáng đã to lớn ra mấy ngàn vạn dặm, ăn đi một khối lớn của mặt trời trong Thái Dương Thần Lô.
“Tiểu tử kia, ngươi thu ta vào trong Thái Dương Thần Lô chính là ngu ngốc. Không bị tiên sơn quy tắc khắc chế nữa, Ma Tôn ta diệt trừ linh thức của ngươi ở trong lò là chuyện dễ dàng.”
Vô Thượng ma quốc điên cuồng khuếch trương, dần dần bành trướng đến cả tỉ dặm, ma quốc đen thùi kia ô nhiễm hơn phân nửa mặt trời.
Tiếng cười của Xích Uyên Ma Tôn truyền đến: “Có món thánh bảo này, lão tử giết ngươi rất dễ dàng, thậm chí Dao Trì Kim Mẫu phân thân cũng không thể khắc chế ta. Đến lúc đó, tất cả đồ của ngươi đều là của ta.”
“Một món thánh bảo không được thì thêm một ngọn tiên sơn.”
Trên đỉnh đầu Xích Uyên Ma Tôn, Phương Trượng tiên sơn đột nhiên giáng xuống, ầm một tiếng đập vụn Xích Đế Ma Môn của y, đè ép y xuống.
“Ma Tôn, ngươi sơ xuất quá. Ngươi đừng có quên, tiên sơn vẫn luôn ở trong tay ta.”
Diệp Húc tế ngọc lâu lên, ầm ầm đặt lên Phương Trượng tiên sơn, khiến cho Xích Uyên Ma Tôn không thể giãy dụa. Hắn lập tức thúc giục Thái Dương Thần Lô, chỉ thấy những nơi bị vô thượng ma quốc ăn mòn nhanh chóng thu nhỏ lại, trong chớp mắt từ không gian hàng tỉ dặm đến không đủ mười trượng, rồi lại lập tức bị ép cho chỉ còn một trượng.