Thương thế Diệp Húc rất nhanh liền khỏi hẳn, khẽ giãn gân cốt. Hắn ác chiến một trận với Xích Uyên Ma Tôn khiến thân thể, nguyên thần và thiên địa pháp tướng cùng chân linh bất diệt đều kín đầy vết rách, chữa trị thương thế tương đương với rèn luyện lại một lần nữa, như thế lại càng mạng mẽ hơn lúc trước.
Xích Uyên Ma Tôn chính là một hòn đá mài đao của hắn, tôi luyện cho thân thể, nguyên thần, thiên địa pháp tướng của hắn càng thêm mạnh.
Con đường tu luyện chỉ có không ngừng giao thủ cùng kẻ khác để biết mình có sơ hở hay không, có lạc lối hay không. Trốn ở một nơi an toàn, tu luyện ngàn năm vạn năm, cho dù đến chết cũng không thể trở thành cao thủ được.
“Ma Tôn, tiếp nào!”
Diệp Húc khẽ động tâm niệm, chỉ thấy chiếc ngón tay của Dao Trì Kim Mẫu dâng lên, biến mất khỏi Phương Trượng tiên sơn.
“Tiểu tử kia, đây là lần thứ ba ngươi ám toán ta, cũng là lần cuối. Xích Đế Ma Môn!”
Xích Uyên Ma Tôn nổi giận gầm lên một tiếng rồi tung người nhảy lên. Chỉ thấy một tòa Ma Môn từ từ dâng lên, một vị Ma thần viễn cổ đứng ở trước Ma Môn, ma quốc vô thượng sau đầu hắn lại khuếch trương ra to chừng hai mươi trượng.
Vị Ma thần viễn cổ kia chính là Xích Đế hư ảnh trong bát đại Ma Đế. Xích Uyên Ma Tôn đã dùng ra thủ đoạn cuối cùng của mình, chỉ thấy Xích Đế hư ảnh điều khiển Ma Môn bảo vệ sau thân hắn, cung cấp cho hắn sức mạnh vô cùng vô tận.
Rầm!
Xích Uyên Ma Tôn từ trên cao nhìn xuống, một quyền đánh tới, không hề để ý tới Chư Thiên Thần Vương Công Đức ấn của Diệp Húc mà tiến sát từng bước một. Ma Môn y vừa ra đã vạn pháp bất xâm, làm cho các loại ấn pháp cấp Thần Vương trong Chư Thiên Thần Vương Công Đức ấn của Diệp Húc kia đều không có chút tác dụng nào.
Lúc này đây, y dùng hết sức mạnh toàn thân, muốn đánh bại Diệp Húc trước khi hắn kịp phản ứng.
Trong chớp mắt y đánh ra hàng trăm ngàn công kích, ép cho Diệp Húc phải lui ra sau nghìn vạn dặm, đánh cho thân thể hắn rách tung tóe, nguyên thần và thiên địa pháp tướng gần như sắp nổ tung, có thể nói là dũng mãnh tới cực điểm.
Bốp!
Đầu ngón tay của Dao Trì Kim Mẫu đột nhiên từ trên trời cao đâm xuống, lại trấn áp vị Ma Tôn này.
“***, đừng có chơi như vậy chứ! Có giỏi thì ngươi cùng lão tử đại chiến một trận xem nào!” Xích Uyên Ma Tôn bị ép cho quỳ rạp theo hình chữ đại xuống đất, chửi ầm lên.
Diệp Húc nằm trên mặt đất, gần như không thể động dù chỉ là đầu ngón tay, lòng vẫn còn sợ hãi. Hắn không ngờ Xích Uyên Ma Tôn còn chưa dùng hết toàn lực, nay lại toàn lực bùng phát đánh cho hắn ngay cả lực phản kích cũng không có nửa phần, chỉ có thể ăn đòn.
“Đạo môn của Thánh Hoàng là vạn pháp bất xâm, thậm chí còn kháng cự được cả quy tắc của Phương Trượng tiên sơn, thật quá cao. Ngay cả Chư Thiên Thần Vương Công Đức ấn cũng không thể lay động hắn dù chỉ một chút, thật quá mạnh!”