Bên trong thế giới Côn Luân, một chiếc thiên thuyền cực lớn chầm chậm phá vỡ bích luỹ, từ trong thế giới mênh mông lái ra, chiếc Dao Trì thiên thuyền này trải qua sự tu phục của Tây Vương Mẫu, đã hoàn toàn đạt đến cấp bậc Thánh bảo.
Bên trong thiên thuyền, Hỗn Thiên Định Vị nghi giống như một tinh cầu khổng lồ, từ từ chuyển động.
Diệp Húc đứng trên quả thiên cầu này, phóng mắt nghìn ra thế giới vô biên, tìm được phương hướng của thế giới Vu Hoang. Sau khi xác định chính xác, chiếc thiên thuyền này liền chủ động du hành trong vũ trụ vô cực, hướng đến nơi Diệp Húc muốn đến.
Dao Trì thiên thuyền vốn dĩ bị đánh vỡ tan thì giờ đây đủ mọi công năng đã hoàn thiện, mặc dù không thể khôi phục giống như cũ nhưng cũng là một bộ Thánh bảo rất tốt.
Phượng Yên Nhu đứng bên cạnh Diệp Húc, hai người nhìn lại thế giới Côn Luân, trong lòng khẽ xao động.
Sau khi bọn họ đăng cơ xưng hoàng, Tây Vương Mẫu liền không tiếp tục nài giữ, ngược lại còn đốc thúc bọn họ rời khỏi Hoa Tư thiên quốc.
Đột nhiên, phía trên Hoa Tư thiên quốc của Côn Luân tiên giới, ba con thanh điểu cực lớn đang phát ra những tiếng kêu rền rĩ, dang rộng hai cánh, những đôi cánh màu xanh trùng trùng điệp điệp bao phủ bầu trời, khiến Hoa Tư thiên quốc hoàn toàn bị che khuất, viễn cổ thiên đình cũng hoàn toàn biến mất dưới những sải cánh của thanh điểu.
Mảnh đất thần quốc này được ba con thanh điểu phong ấn, chỉ có khi chủ của chúng, huyết mạch tối cao của Hoa Tư thiên quốc trở về thì ba con thanh điểu này gỡ bỏ phong ấn viễn cổ thiên đình, khiến mảnh đất thần quốc vô thượng được thấy lại ánh sáng mặt trời.
“Tây Vương Mẫu, không còn được lâu nữa rồi…”
Diệp Húc không kìm nổi cảm thấy bi thương thay cho vị nữ Thánh Hoàng này. Sau khi hắn đăng cơ đại điện, Tây Vương Mẫu lại có vẻ như già yếu thêm mấy phần, mỹ nhân tuổi xế chiều, sinh mệnh vị nữ Thánh Hoàng này đã dần dần đi tới điểm cuối cùng. Phong thái trước đây của bà đã không còn sót lại chút nào, thay vào đó là sự già nua rõ rệt.
Thời gian của bà còn lại không nhiều, chỉ e sau khi mình chết đi, các vị quốc chủ quốc thần thế giới Côn Luân thay lòng đổi dạ, sẽ bất lợi cho Diệp Húc và Phượng Yên Nhu.
Trước khi đi, vị nữ Thánh Hoàng này đã đem toàn bộ cấm pháp của Hoa Tư thiên quốc truyền thụ lại cho Phượng Yên Nhu. Bà hoàn toàn không mong muốn nàng phải đem những cấm pháp này tu tập hết một lần, ý muốn của bà chỉ là làm sao có thể khiến cấm pháp của Hoa Tư thiên quốc được truyền thụ lại cho đời sau, để không phải đi đến bước đường thất truyền.
Tây Vương Mẫu không hề truyền thụ cho Diệp Húc bất kỳ môn pháp môn nào, chỉ là đem tu luyện tâm đắc của mình truyền vào trong đầu Diệp Húc. Trên thực tế, khi tu luyện đến cảnh giới như của Diệp Húc là đã bước đầu hình thành nên hệ thống cấm phấp của bản thân, bất kỳ một môn cấm pháp nào khác cũng chỉ có tắc dụng tham khảo.
Có điều, tu luyện tâm đắc của bà Diệp Húc lại vô cùng coi trọng, suy cho cùng thì cũng là cảnh giới Thánh Hoàng, siêu phàm nhập thánh, đã ra khỏi phạm trù của vu. Đừng nói là Diệp Húc, cho dù là Ứng Tông Đạo hay Tinh đế, thậm chí Ma Hoàng, Ung Hoàng chỉ sợ cũng không hiểu biết nhiều về cảnh giới Thánh Hoàng, thậm chí còn vô cùng mờ mịt.
Đại đa số vu sĩ, sau khi tu thành cảnh giới Vu Hoàng, liền sẽ rời khỏi ba nghìn thế giới, chính là để tiến cao hơn đến Thiên giới, Thánh Hoàng cũng vậy.
Do đó trong ba nghìn thế giới, những miêu tả về Thánh Hoàng rất ít. Đối với chúng sinh trong ba nghìn thế giới mà nói thì cảnh giới này e rằng đều là một khoảng trống rỗng. Chỉ có một số ít người kinh thải tuyệt diễm, tu vi thông thiên mới có khả năng tìm kiếm được một chút thông tin liên quan đến cảnh giới này.