Xích Uyên Ma Tôn nghe thấy lời này, sắc mặt nhất thời xanh mét, nhe răng cười nói: “Tiểu tử, ngươi thật to gan, có điều Ma Tôn đại nhân có đại lượng, sẽ không tính toán so đo với một con chó và người chết. Hôm nay, ta không chỉ muốn giết ngươi mà còn muốn đăng cơ bảo toạ của Tây Hoàng Công, cưới một mỹ kiều nương như hoa như ngọc làm vợ, nô dịch Côn Luân tiên giới này…”
“Cháu nội!”
Hao Thiên Khuyển từ phía sau Diệp Húc thò đầu ra, tiếp tục hướng hắn gọi.
Xích Uyên Ma Tôn sắc mặt từ xanh ngắt chuyển sang tím tái, răng nghiến chặt đến mức phát ra cả tiếng ken két.
“Cháu ngoan!”
Xích Uyên Ma Tôn thấy con phá cẩu này căn bản không thèm để ý đến uy hiếp của y, lại còn kêu lên một tiếng khiến y không khỏi giận đến mức lỗ mũi thở ra khói, mặt mày hung tợn: “Tiểu tử thối, bảo con phá cẩu của ngươi câm mõm lại, nếu không bây giờ ta sẽ lập tức giết ngươi.”
Diệp Húc cười nhạt một tiếng, nhẹ giọng nói: “Ma Tôn hà tất phải chấp nhặt một con chó? Chuyện này lan truyền ra ngoài, đường đường một Thánh Hoàng của Xích Đế Ma giới lại bị một con phá cẩu làm tức đến nổi trận lôi đình, há chẳng phải là khiến người ta cười rụng răng, mất hết thân phận Thánh Hoàng sao?”
Xích Uyên Ma Tôn ha ha cười lớn, ngạo nghễ nói: “Tiểu tử, lời tâng bốc này của ngươi nói ra khiến trẫm thoải mái không ít, lão đây chính là Thánh Hoàng Xích Đế Ma giới, sao có thể chấp nhặt một con chó với một tên tiểu bối giống như bò sát…”
“Cháu ngoan, gọi ông nội đi!” Phá cẩu mặt mày hớn hở, tiếp tục nói to. truyền được share bỡi "tung hoanh.com"
Xích Uyên Ma Tôn trong lòng buồn bực, cơ hồ hộc máu, sát khí quanh thân càng lúc càng đậm, hận không thể lập tức chửi ầm lên, mắng cho con chó này một trận tơi tả.
Quốc chủ Tử Vi thần quốc ánh mắt chớp động, mở miệng nói: “Khụ khụ, người thanh niên, còn không mau bảo con chó của ngươi ngậm miệng, nhận lỗi với Ma Tôn?”
Lại có một vị quốc chủ của một thần quốc khác gật đầu nói: “Không sai. Ma Tôn tu vi kinh thiên động địa, trở thành Tây Hoàng Công cũng là lẽ đương nhiên, người ta chính là Thánh Hoàng của Xích Đế Ma giới, làm Tây Hoàng Công sẽ là vinh hạnh cho Côn Luân tiên giới ta. Người thanh niên, ngươi thả chó mắng người đã là không đúng, bây giờ ngươi quỳ xuống nhận lỗi, Ma Tôn nói không chừng có thể lượng thứ, thả cho ngươi một con đường sống.”
“Người trẻ tuổi, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, nếu không chỉ duy nhất việc ngươi thả chó mắng người thôi đã là một tội nghiệt, đủ để ngươi phải chết cả trăm nghìn lần rồi.”
“Ngươi và con chó của ngươi cư nhiên dám ở trong Lăng Tiêu bảo điện, nhục mạ Xích Uyên Ma Tôn, còn ra thể thống gì nữa? Nếu như để cho ngươi trở thành Tây Hoàng Công, quân lâm thiên hạ, há chẳng phải khiến Côn Luân tiên giới ta trở thành trò cười cho người đời? Chỉ có Ma Tôn vị cường nhân này, khí phách phong độ, mới thích hợp làm Tây Hoàng Công của Côn Luân tiên giới ta.”
…
Rất nhiều quốc chủ các thần quốc lần lượt lên tiếng, quở trách Diệp Húc đại nghịch bất đạo, khiến Xích Uyên Ma Tôn dương dương tự đắc.
“Các ngươi, đều là cháu nội!”
Diệp Húc quét mắt nhìn những vị quốc chủ lên tiếng bênh vực Xích Uyên Ma Tôn, thản nhiên nói: “Ta không khỏi cảm thấy xấu hổ, bi thương thay cho các vị cường nhân viễn cổ thiên đình đã khai sáng Côn Luân tiên giới, khai sáng ngàn vạn thần quốc. Thời viễn cổ hùng vĩ là vậy, thần thánh là vậy, nhưng huyết mạch bọn họ để lại không ngờ đều là một lũ tham sống sợ chết, đắm chìm truỵ lạc, đi làm chó cho người khác. Bọn họ nếu như biết được chuyện này, chắc chắn sẽ lệ rơi như mưa.”