Các chủ quốc thần quốc trong thế giới Côn Luân khiếp sợ không hiểu, chỉ trong chớp mắt Xích Uyên Ma Tôn liền bị trấn áp vô cùng thể thảm trong một toà tiểu sơn cao chỉ hơn một trượng. Cảnh tượng này, quả thật rất giống một con kiến một tay tát chết cả ruồi đang bay.
“Đây là núi gì vậy, không ngờ lại có thể đem Xích Uyên Ma Tôn trấn áp ở bên dưới?”
Bọn họ ngơ ngác nhìn Phương Trượng tiên sơn, toà tiên sơn này chỉ là có bề ngoài giống một quả núi, thực tế vô cùng nhỏ bé, thoạt nhìn thì nặng không đến vạn cân, nhưng lại có thể trấn áp thân ngoại hoá thân của Thánh Hoàng, thật là không tưởng tượng nổi.
Tây Vương Mẫu rất hứng thú nhìn Diệp Húc, ánh mắt chớp động, không biết đang suy nghĩ gì.
Hành động này của Diệp Húc cũng là cực kỳ mạo hiểm, nếu như không phải Phương Trượng tiên sơn trấn áp Xích Uyên Ma Tôn bộ hoá thân này thì e rằng hắn đã trực tiếp bị Xích Uyên Ma Tôn xung đột chính diện.
Pháp lực Thánh Hoàng cao gấp trăm lần Vu Hoàng, nên cho dù chỉ là một tôn hoá thân của Xích Uyên Ma Tôn so sánh với Vu Hoàng một chút cũng không hề thua kém, với thực lực hiện nay của Diệp Húc, đối kháng chính diện với Vu Hoàng, tuyệt đối chỉ có một con đường chết.
Mà Dao Trì thiên thuyền lúc này cũng không có trong người hắn, hắn thậm chí ngay cả cơ hội đào tẩu cũng không có, cho dù tế khởi Thánh bảo, cũng không chịu nổi một kích.
Thực lực và tu vi của hắn, có chênh lệnh rất lớn so với Vu Hoàng, cho dù tu thành Nhân Hoàng, cũng không có cách nào đối kháng chính diện với Vu Hoàng chứ đừng nói là hoá thân của Thánh Hoàng.
Quy tắc kỳ lạ mà hắn dựa vào bên trong Phương Trượng tiên sơn thuộc về quy tắc của tiên, trời đất của tiên, so với quy tắc của vu hoàn toàn khác biệt. Dưới sự bao phủ của tiên sơn, vu pháp, vu bảo đều không có tác dụng, hoá thân của Xích Uyên Ma Tôn cũng sẽ bị khác chế bởi quy tắc tiên sơn.
Toà tiên sơn này thoạt nhìn tuy nhỏ, nhưng lại nặng vô cùng, Diệp Húc đến nay cũng không đủ lực đem toà tiên sơn này hoàn toàn nhấc lên, chỉ là dựa vào ngọc lầu của hắn có thể biến hoá cực lớn, cưỡng chế đem toà tiên sơn hút vào bên trong mà thôi.
“Toà núi này, chẳng lẽ chính là viễn cổ tiên sơn?”
Bên dưới Phương Trượng tiên sơn, đột nhiên truyền đến tiếng gầm thét của Xích Uyên Ma Tôn, gã điềm nhiên nói: “Ha ha, chỉ là một toà tiên sơn bé nhỏ cũng đòi trấn áp Thánh Hoàng sao? Tiểu tử, ngươi quá coi thường Thánh Hoàng rồi.”
Hao Thiên Khuyển bị doạ giật mình, vội vàng tránh xa Phương Trượng tiên sơn, trốn sau lưng Diệp Húc.
“Thánh Hoàng lấy thiên làm tông, lấy đạo làm môn, mở ra đạo môn, chính là Vu Tổ, Thần Vương. Lão đây mặc dù không mở ra đạo môn, nhưng đã lĩnh ngộ đắc đạo, thấy được đạo môn, một toà tiên sơn bé nhỏ, sao có thể khắc chế được ta.”
Phương Trượng tiên sơn khẽ rung động, Xích Uyên Ma Tôn vốn bị ép đến mỏng như tờ giấy thì nay không ngờ lại chậm rãi phồng lên, thân thể biến thành sung mãn.
Lúc trước y căn bản không coi Diệp Húc, tên tu vi đại vu này ra gì, trong mắt y chỉ có duy nhất Vu Hoàng mới miễn cưỡng để ý, cho dù là Vu Hoàng thì trước mặt y cũng chỉ là một vai trò nhỏ bé.