Trung Thổ Thần Châu Đế Hưng chi địa sẽ không nằm ở một vị trí cố định, bởi vì ba nghìn thế giới luôn trong trạng thái vận động, Đế Hưng chi địa cũng không ngừng chuyển động theo, do đó sẽ không dừng lại ở một chỗ quá lâu.
Có điều, Đế Hưng chi địa có lẽ chỉ di động trong một phạm vi nhỏ, suy cho cùng sự vận hành của ba nghìn thế giới đều có quy luật đặc biệt của riêng mình. Trung Thổ Thần Châu nằm ở trung tâm của thế giới, Đế Hưng chi địa dù thế nào cũng sẽ không thoát ra khỏi phạm vi của Trung Thổ Thần Châu.
Diệp Húc kìm nén kích động trong lòng, lập tức quét mắt nhìn ba nghìn thế giới, đột nhiên khẽ nao nao, lộ ra sắc mặt kỳ dị, kinh ngạc kêu lên một tiếng.
“Lẽ nào bệ hạ lại nhìn ra điều gì, hay là lĩnh ngộ được đạo lý vận chuyển của ba nghìn thế giới? Không ngại nói ra xem.” Trong mắt Tây Vương Mẫu ánh lên một đạo hào quang, cười nói.
“Không có gì, nương nương thân là Thánh Hoàng còn chưa thế nhìn ra điều gì, trẫm ngay cả Nhân Hoàng cũng chưa đạt đến, làm sao có thể ngộ ra đạo và lý vận hành của ba nghìn thế giới?”
Diệp Húc khẽ lắc đầu, trong lòng lại vô cùng kinh ngạc.
Vừa nãy hắn vô tình liếc mắt đi, không ngờ lại nhìn thấy phần đông ba nghìn thế giới ở trên cùng một mặt phẳng, chỉ có Hằng Cổ Ma Vực nằm bên dưới thế giới Vu Hoang, từ xa nhìn đến, Hằng Cổ Ma Vực rất giống một toà ngọc lầu mười tầng, thế giới Vu Hoang chính là tầng trên cùng.
“Nếu như ở trên thế giới Vu Hoang có thêm chín tầng thiên giới, vậy thì liền giống hình dạng một toà bảo tháp, mà thế giới Vu Hoang chính là nền móng của toà bảo tháp này.”
Diệp Húc không khỏi bật cười thành tiếng, hắn đến nay còn chưa nhìn thấy hình dạng của thiên giới như thế nào, có điều tất cả cảnh tượng trước mắt đều khiến hắn cảm thấy không thể tưởng tượng. Nếu như hình dạng của ba giới Thiên Địa Ma thật sự giống như bảo tháp hay ngọc lầu, thì sẽ khiến hắn không khỏi nghĩ đến Thiên Tứ chi bảo. Ngọc lầu cùng bảo tháp trời ban, liệu có liên quan đến cấu tạo của Thiên giới, thế giới Vu Hoang và Hằng Cổ Ma Vực hay không.
Điều này không thể không khiến hắn có nhiều liên tưởng, thiên tứ chi bảo chính là bảo vật do thiên đạo ban tặng, bản thân mỗi bảo vật đã là một bí mật rất lớn.
“Nếu những khúc mắc trong lòng bệ hạ đã được giải đáp, vậy thì chúng ta hãy trở về Hoa Tư thiên quốc, cử hành đăng cơ đại điển, mời bệ hạ và nương nương đăng cơ.” Tây Vương Mẫu cười nói.
Bọn họ trở về thế giới Côn Luân, dừng lại trên đỉnh Côn Luân tiên sơn, tiến vào viễn cổ thiên đình, chỉ thấy bên trong thiên cung hùng vĩ sớm đã vô cùng náo nhiệt, rất nhiều cường nhân của thế giới Côn Luân đều đã có mặt.
Thế giới Côn Luân hoàn toàn không phải chỉ có một mình Hoa Tư thiên quốc, còn có các thần quốc viễn cổ thiên đình khác do tiên thần thành lập, trong đó có các thần quốc của huyết mạch của những đại đế như Bắc Cực Tử Vi đại đế, Nam Cực Trường Sinh đại đế, Tây Phương Thái Cực Thiên Hoàng đại đế, Đông Cực Thanh Hoa đại đế thành lập là cực kỳ hùng mạnh.
Đây chính là Thiên đế trong viễn cổ thiên đình, được gọi là tứ ngự Thiên đế, trong trận thiên địa đại huỷ diệt liền chạy đến Côn Luân, sau đó lại ở nơi đây hoá đạo, lưu lại huyết mạch của mình.