“Yên Nhu, Minh Tôn các ngươi vừa nghe được cái gì không?” Diệp Húc lấy lại bình tĩnh rồi dò hỏi.
“Nghe được cái gì?” Phượng Yên Nhu và Già La Minh Tôn đều có chút mờ mịt, hiển nhiên là họ đều không nghe được gì từ cái âm thanh vừa rồi.
“Không có gì…”
Diệp Húc lắc lắc đầu, cái âm thanh này giống như là ghé vào tai hắn mà nhẹ nhàng kể lại, lại mềm mượt nhẹ nhàng giống như lời của một người mẹ hiền, hắn tuyệt đối không thể nghe lầm.
Ánh mắt của hắn nhín về hướng hơn mười chiến thuyền kia, chỉ thấy những chiếc thiên thuyền này cùng một loại với Dao Trì thiên thuyển của hắn, hẳn là cùng một loại kiểu dáng thuyền lầu.
Không chỉ có như thế, hơn mười chiếc thiên thuyền này so với Đại Ung Kim thuyền còn muốn cường hoành hơn không biết bao nhiêu, dĩ nhiên là đều một màu xanh màu của cấp bậc cấm bảo.
“Những chiếc thuyền này, hẳn là cường giả đến từ Hoa Tư thiên quốc ở thế giới Côn Luân.”
Khuôn mặt Diệp Húc hơi động, một hơi mà xuất động hơn mười chiếc thiên thuyển cấp bậc cấm bảo. Thực lực của Hoa Tư thiên quốc thật hùng hậu không phải bình thường.
Vô luận là Tây Hoàng hay là Tây Vương Mẫu hoặc Dao Trì Kim Mẫu đều là cường giả của Hoa Tư thiên quốc. Hoa Tư thiên quốc và thế giới Vu Hoang đã có lúc cùng xuất hiện.
Thời kỳ thống trị của Chu Vũ Mục Vương, thế giới Côn Luân và thế giới Vu Hoang đã có một lần va chạm. Hai thế giới giao hòa với nhau ở chỗ hình thành Hoành Đoạn Sơn Mạch.
Trong thời kỳ ấy Tây Vương Mẫu đã từng mời Chu Vũ Mục Vương sáp nhập vào Hoa Tư thiên quốc, sau này hai đại thế giới tách ra, Chu Vũ Mục Vương thậm chí còn xây một tòa Mục Vương thành ở Hoành Đoạn Sơn Mạch để kỷ niệm sự kiện này.
“Ta giờ đây không tìm thấy vị trí của thế giới Vu Hoang, có thể đi hỏi các cao thủ của Hoa Tư thiên quốc.” Diệp Húc trong lòng vừa động thầm nghĩ.
Ở trên mười chiếc thiên thuyển này hiển nhiên có cường giả cấp Vu Hoàng, đang không ngừng thúc dục thiên thuyền đem một đạo ráng khí không ngừng thu nhỏ lại.
Xong, đạo ráng khí này hình thành sau khi thế giới va chạm, bị người thu hồi rơi vào trong một thiên thuyền.
Sau khi chiếc thiên thuyển này thu ráng khí xong cũng không rời đi ngược lại lại lái tới phía Diệp Húc.
Diệp Húc cùng Phượng Yên Nhu và đám người đứng ở đầu thuyển, chỉ thấy hơn mười chiếc thiên thuyển xếp thành hàng chữ nhất, trên đầu thuyền bóng người lắc lư mà phần lớn đều là những thiếu nữ xinh đẹp, người người đều là quốc sắc thiên hương, giống như thiên tiên lại cũng giống như phi tiên.
Tu vi của các nàng đều cực kỳ cường đại, so với những thiên nhân mà Diệp Húc đã thấy qua con cao minh hơn, thậm chí có cả cường giả cấp bậc Nhân Hoàng Thánh chủ.
Chỉ thấy chiếc thiên thuyền cầm đầu đột nhiên dâng lên một chiếc cầu vồng giống như một đạo hồng sắc đáp lên phía trên Dao Trì thiên thuyển, thấy các nàng cũng không có ác ý nên Diệp Húc cũng để tùy ý các nàng làm.
“Xin mời nương nương!”
Tất cả những thiếu nữ này nhất tề khom lưng nhẹ nhàng nói.
“Nương nương?”
Diệp Húc trong lòng cả kinh thầm nghĩ: "Chẳng lẽ là Tây Vương Mẫu người thống trị Côn Luân thế giới? Chả trách có thể thu lại ráng khí lưu lại sau khi thế giới va chạm nhau.”